Tiếng kêu cứu dưới lầu ngày càng thảm thiết.
Nó vang vọng xuyên qua lớp cửa gỗ cách âm, chui tọt vào màng nhĩ, phá hỏng hoàn toàn không khí gây cấn của bộ phim kinh dị tôi đang xem.
Tôi thở dài, nhét miếng khoai tây chiên cuối cùng vào miệng.
Phiền thật đấy.
Vừa bước xuống cầu thang, tôi đã thấy một cảnh tượng hỗn loạn.
Bạch Vũ mặt đỏ gay, hai tay ôm cổ, mắt trợn trắng dã, nước miếng chảy ròng ròng.
Cậu ta giãy đành đạch trên ghế như con cá mắc cạn.
Mẹ tôi khóc lóc, tay chân luống cuống vỗ vỗ vào lưng cậu ta nhưng chẳng ăn thua.
Bố tôi thì đang quát tháo gọi bác sĩ gia đình, nhưng nhìn tình hình này, bác sĩ chưa đến thì Bạch Vũ đã đi gặp Diêm Vương rồi.
Chị cả Bạch Vy cầm cốc nước định đổ vào miệng cậu ta, nhưng tay run bần bật khiến nước bắn tung tóe.
"Tránh ra."
Tôi lạnh lùng lên tiếng, âm thanh không lớn nhưng đủ khiến cả phòng khách im bặt.
Mọi người theo bản năng dạt sang hai bên.
Tôi đi đến trước mặt Bạch Vũ.
Cậu ta nhìn tôi, trong mắt hiện lên tia cầu cứu tuyệt vọng xen lẫn sợ hãi.
Tôi chẳng nói chẳng rằng, túm lấy cổ áo cậu ta xốc ngược lên.
Tay phải tụ khí, vỗ một cú thật mạnh vào huyệt Phế Du sau lưng cậu ta.
"Bốp!"
Tiếng vỗ nghe giòn tan như tiếng dưa hấu vỡ.
"Khụ! Ọe!"
Một mẩu xương cá hình chữ Y bắn ra từ miệng Bạch Vũ, bay vèo qua không trung rồi cắm phập vào chậu cây kim tiền ở góc nhà.
Lực đạo kinh người.
Bạch Vũ ngã phịch xuống ghế, ho sù sụ, hít lấy hít để không khí như kẻ chết đuối vớ được cọc.
Cả nhà đứng hình.
Mẹ tôi là người đầu tiên hoàn hồn, lao đến ôm chầm lấy Bạch Vũ: "Ôi con trai tôi! Con làm mẹ sợ chết khiếp!"
Bố tôi cũng thở phào, lau mồ hôi trán, nhìn tôi với ánh mắt phức tạp: "Con... học cái này ở đạo quán sao?"
Tôi phủi tay, rút tờ khăn giấy lau những ngón tay dính dầu mỡ khoai tây chiên, thản nhiên đáp:
"Không. Học ở trại heo dưới chân núi. Heo bị hóc cám cũng vỗ thế này."
Sắc mặt Bạch Vũ vừa mới hồng hào trở lại lập tức đen xì.
Cậu ta vừa định mở miệng mắng, tôi đã giơ ba ngón tay lên trước mặt.
"Năm mươi triệu."
Bạch Vũ ngẩn người: "Cái gì?"
"Phí cứu mạng. Chuyển khoản hay tiền mặt?"
Tôi hất cằm về phía chiếc mã QR dán sau ốp điện thoại.
"Chị điên à? Chị em trong nhà mà tính toán tiền nong?" Bạch Vũ gào lên, giọng vẫn còn khàn đặc.
Tôi nhún vai, quay người định bỏ đi:
"Được thôi. Lần sau cậu có chết đuối trong bồn tắm hay bị xe tông trúng lúc đi vệ sinh thì đừng gọi tôi. Mạng cậu rẻ mạt thế, tôi cũng lười cứu."
"Khoan đã!"
Bạch Vũ nghiến răng, móc điện thoại ra, ngón tay ấn mạnh như muốn chọc thủng màn hình.
"Ting ting."
Điện thoại tôi báo tin nhắn nhận tiền.
Tôi mỉm cười hài lòng, vỗ vỗ vào má cậu em trai ngốc nghếch:
"Ngoan. Nhớ nhé, tai ương của cậu chưa hết đâu. Đừng có dại mà lại gần những thứ có màu đỏ trong vòng 24 giờ tới."
Nói xong, tôi quay lưng đi thẳng lên lầu.
Sau lưng vang lên tiếng bố tôi quát: "Thằng nghịch tử, nghe lời chị mày đi! Từ giờ cấm mặc quần lót đỏ!"
Tôi suýt trượt chân trên cầu thang.