Sáng hôm sau.
Tôi bị đánh thức bởi tiếng ồn ào dưới nhà.
Hôm nay là cuối tuần, nhà họ Bạch có khách quý.
Tiêu Thuần – vị hôn phu "vàng ngọc" của chị cả Bạch Vy đến chơi.
Đi cùng anh ta còn có một cô gái lạ mặt, nghe nói là em gái nuôi, tên Lâm Nhã.
Tôi ngáp dài, mặc bộ đồ ngủ hình con gấu lụng thụng đi xuống bếp tìm đồ ăn.
Vừa bước vào phòng khách, không khí bỗng chốc ngưng đọng.
Tiêu Thuần mặc âu phục chỉnh tề, tóc vuốt keo bóng lộn, đang ngồi đan tay vào nhau trò chuyện cùng bố mẹ tôi.
Nhìn thấy tôi, ánh mắt anh ta lóe lên tia khinh miệt không che giấu.
"Đây là Bạch Ly sao? Nghe nói em mới từ đạo quán về, chắc chưa quen nếp sống ở thành phố nhỉ?"
Giọng điệu ra vẻ quan tâm nhưng đầy mùi châm chọc.
Cô gái tên Lâm Nhã ngồi cạnh anh ta che miệng cười khúc khích:
"Anh Tiêu Thuần khéo lo, chị Bạch Ly chắc chắn là người giản dị, nhìn bộ đồ ngủ là biết ngay mà. Chân chất ghê."
Tôi liếc nhìn bộ váy hiệu Chanel bó sát của cô ta, rồi nhìn xuống bộ đồ ngủ con gấu của mình.
Thoải mái thế này mà chê à? Đúng là đồ dở hơi.
Tôi chẳng thèm đáp lời, đi thẳng đến đĩa hoa quả trên bàn, cầm lấy quả táo cắn một miếng "rộp".
"Ngọt đấy. Mọi người cứ nói chuyện tiếp đi, coi tôi như không khí là được."
Bố tôi ho khan một tiếng: "Ly à, lên thay đồ đi con, nhà có khách."
"Khách của chị cả chứ có phải khách của con đâu."
Tôi lầm bầm, nhưng vẫn nể mặt bố, định cầm quả táo quay về phòng.
Đột nhiên, Lâm Nhã đứng dậy, bưng một ly trà nóng đi về phía tôi, vẻ mặt nhiệt tình thái quá:
"Chị Ly, em nghe nói chị thích uống trà đạo. Đây là trà Long Tĩnh thượng hạng anh Thuần mang đến, em pha mời chị một ly."
Cô ta đi rất nhanh, đến gần tôi thì chân trái bỗng dưng vấp vào chân phải.
"Á!"
Cả người cô ta lao về phía trước, ly trà nóng trên tay hất thẳng vào người tôi.
Góc độ này cực kỳ hiểm hóc.
Nếu tôi không tránh, nước sôi sẽ tạt thẳng vào mặt.
Nếu tôi tránh, cô ta sẽ ngã nhào vào lòng tôi, rồi lu loa lên là tôi đẩy cô ta.
Chiêu trò cũ rích.
Trong tích tắc, tôi lùi lại một bước, chân nhẹ nhàng móc vào chân ghế sofa bên cạnh, hất nhẹ.
Cái ghế trượt ra, chắn ngay trước mặt Lâm Nhã.
"Rầm!"
"Choang!"
Lâm Nhã vấp phải ghế, ngã sấp mặt xuống sàn nhà, ly trà nóng hổi đổ ập lên tấm thảm Ba Tư đắt tiền, bắn tung tóe lên bộ váy trắng tinh của cô ta.
"Á á á! Nóng quá!"
Lâm Nhã hét lên như heo bị chọc tiết, vùng vẫy trên sàn.
Tiêu Thuần hốt hoảng lao đến đỡ cô ta dậy, quay sang quát tôi:
"Bạch Ly! Cô làm cái gì vậy? Sao cô lại gạt chân Tiểu Nhã?"
Tôi cắn thêm một miếng táo, nhai nhồm nhoàm, vẻ mặt vô tội:
"Anh bị mù à? Mắt nào thấy tôi gạt chân? Rõ ràng là cô ta tự vấp vào ghế mà."
"Cô..." Tiêu Thuần cứng họng, mặt đỏ bừng vì tức giận.
Bạch Vy vội vàng chạy tới, lo lắng xem xét vết bỏng trên tay Lâm Nhã, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại có chút hả hê kín đáo.
Hóa ra chị tôi cũng chẳng ưa gì ả "em gái nuôi" này.
Tôi nuốt miếng táo, chép miệng:
"Đã bảo rồi, tâm không tịnh thì đi đứng cẩn thận. Cứ thích diễn trò, tổ nghiệp không độ nổi đâu."
Lâm Nhã nước mắt lưng tròng, ngẩng đầu lên nhìn tôi, đôi mắt ầng ậc nước ra chiều uất ức:
"Chị Ly, em biết chị không thích em, nhưng chị cũng không cần hại em như vậy..."
Tôi bật cười thành tiếng.
"Hại cô? Cô xứng sao?"
Tôi bước lại gần, cúi người xuống, thì thầm đủ để cả phòng nghe thấy:
"Cô nên cảm thấy may mắn vì ly trà đó đổ xuống sàn. Nếu nó đổ lên người tôi..."
Tôi ngừng lại, ánh mắt sắc lẹm lướt qua khuôn mặt trát đầy phấn của cô ta.
"...thì thứ cô mất không chỉ là một chiếc váy đâu."