Không khí trong phòng khách căng như dây đàn.
Tiêu Thuần đỡ Lâm Nhã dậy, trừng mắt nhìn tôi:
"Bạch Ly, cô đừng có quá đáng! Tiểu Nhã có lòng tốt mời trà, cô không uống thì thôi, lại còn buông lời đe dọa?"
Tôi chán nản lắc đầu.
Đàn ông thời nay, mắt mũi để trang trí hết rồi sao?
"Anh Tiêu này." Tôi đổi giọng, nghiêm túc hẳn lên. "Anh có thấy dạo này ấn đường mình đen sì, làm ăn thất bát, ra đường hay dẫm phải phân chó không?"
Tiêu Thuần sững người.
Quả thực, gần đây công ty của anh ta liên tục gặp sự cố, dự án bị đình trệ, bản thân anh ta cũng xui xẻo đủ đường.
Nhưng anh ta đời nào chịu thừa nhận trước mặt tôi.
"Cô nói bậy bạ gì đó! Đừng có đem mấy trò mê tín dị đoan ra dọa tôi!"
Tôi nhún vai, chỉ tay vào Lâm Nhã đang nép vào ngực anh ta:
"Cái xui của anh, nguồn gốc từ 'đào hoa sát' mà ra đấy. Cô em gái nuôi này của anh, bát tự khắc phu, ai dính vào cũng tán gia bại sản thôi."
Mặt Lâm Nhã tái mét.
Cô ta hét lên: "Chị nói láo! Anh Thuần, chị ta nguyền rủa chúng ta!"
Tiêu Thuần cũng giận tím mặt: "Bạch Ly, cô im ngay! Nếu cô còn nói thêm một câu xúc phạm Tiểu Nhã, đừng trách tôi không nể mặt bố mẹ cô!"
Bố tôi định lên tiếng can ngăn, nhưng tôi đã giơ tay chặn lại.
Tôi nhìn chằm chằm vào Tiêu Thuần, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo:
"Được thôi, không tin thì cứ việc."
Tôi quay sang Bạch Vũ, nãy giờ đang đứng xem kịch hay ở góc phòng.
"Này thằng em, đưa chị mượn cái bật lửa."
Bạch Vũ ngơ ngác, nhưng vẫn theo thói quen (hoặc do sợ mất thêm 50 triệu) mà ném cái bật lửa Zippo qua.
Tôi bắt lấy, 'tách' một cái, ngọn lửa xanh lam bùng lên.
Tôi rút từ trong túi áo ngủ ra một tờ giấy vàng nhàu nát – là tờ giấy gói bánh đậu xanh tôi ăn lúc nãy.
Tôi khua tay múa chân vài đường cho có lệ, rồi đốt tờ giấy, ném vào gạt tàn.
"Thiên linh linh, địa linh linh. Ai là gian phu dâm phụ, hiện nguyên hình!"
Vừa dứt lời, trần nhà thạch cao ngay phía trên đầu Tiêu Thuần và Lâm Nhã bỗng phát ra tiếng "rắc" lớn.
Mọi người ngẩng đầu lên.
Từ khe nứt của đèn chùm pha lê, một dòng nước đen ngòm, hôi thối bất ngờ ộc xuống.
"Ào!"
Chuẩn xác không lệch một li.
Tiêu Thuần và Lâm Nhã hứng trọn "cơn mưa" nước cống đen sì từ đầu đến chân.
Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên khiến cả nhà tôi phải bịt mũi lùi lại ba bước.
Hóa ra đường ống nước thải trên lầu hai bị vỡ đúng lúc này.
Cảnh tượng trước mắt thật sự... đặc sắc.
Bộ âu phục đắt tiền của Tiêu Thuần sũng nước bẩn.
Lớp trang điểm của Lâm Nhã trôi tuột, lộ ra làn da sần sùi và mấy nốt mụn bọc đỏ chót.
Cô ta há hốc mồm, một cọng rau muống thối từ đâu rơi xuống, vắt vẻo ngay trên môi.
"Á á á á!!!"
Tiếng hét của Lâm Nhã lần này còn chói tai hơn cả lúc nãy.
Tôi thổi tắt ngọn lửa trên bật lửa Zippo, mỉm cười hài lòng:
"Đã bảo rồi mà. Sát khí nặng quá thì đến ống cống cũng không chịu nổi đâu."
Bạch Vũ đứng bên cạnh há hốc mồm, nhìn tôi như nhìn quái vật:
"Chị... chị làm phép thật à?"
Tôi ném trả cái bật lửa cho cậu ta, vỗ vỗ tay:
"Phép tắc gì. Lúc nãy lên lầu xem phim, tôi thấy trần nhà chỗ đó ẩm mốc, đoán là sắp sập thôi."
"Trùng hợp, tất cả chỉ là trùng hợp."
Tôi nháy mắt với chị Bạch Vy đang cố nín cười đến run cả người, rồi thong thả bước về phòng.
Sau lưng, tiếng gào thét của Tiêu Thuần và Lâm Nhã vẫn vang vọng, nhưng lần này, nghe êm tai hơn hẳn.
Cuộc sống nghỉ hè, xem ra cũng thú vị phết.