Đã xác định phải ở bên Phó Diên, vậy thì khó khăn đến mấy tôi cũng sẽ đối mặt.
Tôi cứ tưởng rằng con đường tiếp theo sẽ còn rất nhiều gian nan.
Không ngờ tới một tuần sau, bên nhà chính không ngừng gửi thuốc bổ và đồ tẩm bổ đến căn hộ.
Tuy ngoài mặt Tôn Minh Ngọc không nói gì, nhưng đã bắt đầu chấp nhận sự tồn tại của tôi rồi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Mấy thứ đồ bổ đó ăn nhiều sẽ mập, tôi liền đùn hết cho Phó Diên ăn.
Kết quả ban đêm anh hành hạ tôi càng thêm dữ dội.
......
Thứ sáu, Quý Vân Phàm hẹn tôi đi ăn.
Anh ấy có một người bạn muốn mở trung tâm đào tạo âm nhạc, đúng lúc giới thiệu cho tôi làm quen.
Từ rất lâu trước đây tôi đã từng nghĩ đến việc tự mình mở một trung tâm đào tạo âm nhạc, nhưng vì bệnh tình của Tô Duy, đành phải gác lại.
Bây giờ thì tốt rồi, đã nhặt lại được ước mơ ngày nào.
Mặc dù Phó Diên nói không ngại nuôi tôi, nhưng tôi vẫn muốn dựa vào sự nỗ lực của chính mình.
Dù sao thì, hôn nhân và sự độc lập là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Tôi cùng người cộng tác hào hứng bắt tay vào chuẩn bị mở trung tâm, bắt đầu từ việc phụ đạo thanh thiếu nhi trước.
Mỗi ngày Phó Diên trở về, thấy tôi còn bận rộn hơn cả anh, liền ở bên cạnh âm thầm phụ giúp tôi.
Thỉnh thoảng sẽ xem xét hợp đồng, căn dặn tôi vài hạng mục đầu tư.
Anh tắm xong, tôi vẫn còn ngồi trước máy tính xem tài liệu.
Đồ đạc cần chuẩn bị quá nhiều, nhưng tôi lại không hề cảm thấy mệt mỏi chút nào.
Bởi vì tôi cuối cùng cũng có thể làm những chuyện mình thích rồi.
"Bà xã, lúc nào em mới dành chút thời gian cho anh vậy?"
Anh mang dáng vẻ đáng thương cún con bước tới.
"Sắp xong rồi sắp xong rồi."
"Em đã nói bao nhiêu cái sắp xong rồi cơ chứ."
Anh đầy vẻ bất mãn dựa lên vai tôi.
Tôi không để ý đến anh, anh liền bắt đầu quậy phá.
Sờ tai tôi, cắn cổ tôi...
"Đừng nháo."
Tôi sợ nhột, trốn lại trốn không thoát.
Nhiệm vụ cuối cùng cũng giải quyết xong, Phó Diên ngồi một bên đọc sách.
Tôi vươn vai thư giãn gân cốt một cái.
"Xong rồi, đi nghỉ ngơi thôi."
Anh không đếm xỉa gì đến tôi.
"Giận rồi sao?"
Tôi rút cuốn sách của anh ra, liền nhìn thấy ánh mắt u oán nhỏ nhoi của anh.
Tôi bật cười, mượn một câu thoại kinh điển:
"Em thế này không phải cũng là vì sự nỗ lực cho tương lai của chúng ta sao, anh ở đây vô cớ gây rối làm cái gì chứ."
Anh nhướng mày:
"Anh cứ vô cớ gây rối đấy, em làm gì được anh?"
"Em... Đương nhiên là phải dỗ dành anh rồi!"
Tôi sáp tới thơm chụt lên má anh một cái.
Ánh mắt Phó Diên tối sầm lại, mang theo ý đồ xấu xa nhìn tôi.
Anh vỗ vỗ lên đùi mình.
"Muốn dỗ dành, thì ngồi lên đây dỗ này."
"......"
Thật hư hỏng.