Mãi đến trưa ngày hôm sau, tôi mới tỉnh giấc.
Mang theo chiếc eo mỏi nhừ và cái lưng đau nhức, tôi khó nhọc bò dậy, gửi tài liệu đã chuẩn bị xong cho người cộng tác xem qua.
Phó Diên tinh thần sảng khoái ngồi ở phòng khách đọc sách.
Anh nhìn thấy tôi, liền mỉm cười.
"Bà xã, tối qua dỗ dành làm anh rất hài lòng."
"Ngậm miệng lại!"
Hôm nay chủ nhật, hiếm khi hai người chúng tôi đều có thời gian rảnh rỗi.
Phó Diên nói muốn đưa tôi ra ngoài hẹn hò, trải nghiệm một chút cuộc sống hằng ngày của các cặp đôi đang yêu.
Chưa kịp ra khỏi nhà, Tôn Minh Ngọc đã tới.
Lúc mở cửa, tôi còn nghi ngờ có phải mình nhìn nhầm rồi hay không.
Vị quản gia theo sau lưng bà ta xách theo đủ loại túi lớn túi nhỏ, cung kính gọi tôi là Phó phu nhân.
"Còn ngẩn ra đó làm gì, không định cho tôi vào nhà?"
Tôn Minh Ngọc lạnh lùng nói, tôi liền vội vàng nghiêng người nhường đường.
Phó Diên bước lên chào hỏi, Tôn Minh Ngọc cũng chỉ ừ hử hững hờ.
Tôi rót cho bà ta một ly cà phê.
Lúc cúi người xuống, Tôn Minh Ngọc liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt lập tức biến đổi.
"Nếu đã mang thai rồi, các người cũng... cũng nên chú ý tiết chế lại đi, lỡ tổn thương đến cháu trai tôi thì phải làm sao?"
Tôi ngượng ngùng sờ sờ cổ, vội vàng kéo cổ áo lên.
Đều tại Phó Diên, tối qua lại cắn tôi mạnh như thế.
Phó Diên ôm lấy vai tôi, lảng sang chuyện khác.
"Mẹ, mẹ qua đây có việc gì không?"
"Không có việc gì thì không thể đến thăm được sao?"
Tôn Minh Ngọc lườm anh một cái, chỉ vào đống đồ bổ kia:
"Mấy thứ này đều do ông nội anh gửi đến đấy, nhớ phải uống cho đầy đủ."
"Cảm ơn mẹ."
Tôn Minh Ngọc đánh giá tôi từ trên xuống dưới, cau mày lại.
"Không phải đã gửi nhiều đồ bổ cho cô vậy rồi sao, sao cô lại còn ốm đi thế này?"
"Cái đó..."
Tôi chưa kịp phản ứng, Phó Diên đã vội vàng giải thích.
"Gần đây cô ấy nghén khá nặng, ăn gì cũng không vô ạ."
"Vậy sao."
Tôn Minh Ngọc gật đầu, hỏi han quan tâm tôi vài câu nhạt nhẽo, nhưng câu nào cũng không rời khỏi đứa trẻ.
Ăn xong bữa cơm, cuối cùng cũng tiễn được vị đại phật này đi.
Tôn Minh Ngọc đột ngột đề nghị, muốn đưa tôi về nhà chính dưỡng thai, còn sắp xếp sẵn cho tôi một chuyên gia dinh dưỡng, đảm bảo sẽ chăm sóc tôi chu đáo.
Tôi giật thót mình, Phó Diên phản ứng nhanh nhất, biến đổi sắc mặt.
"Không được đâu mẹ!"
Tôn Minh Ngọc nhíu mày:
"Anh sốt sắng như vậy làm cái gì?"
"Con, con muốn chứng kiến toàn bộ quá trình đứa bé lớn lên mà, hơn nữa bây giờ đều áp dụng phương pháp khoa học để dưỡng thai, không phải cứ ăn nhiều thì mới tốt đâu."
"Mẹ à, mẹ đừng nhọc lòng nữa, con sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy."
Không lay chuyển được Phó Diên, Tôn Minh Ngọc đành phải bỏ cuộc.
Trước khi đi, bà ta đầy thâm ý dặn dò chúng tôi:
"Chú ý giữ gìn sức khỏe đấy."
"......"