Ngày kết hôn, khung cảnh vô cùng hoành tráng, khách khứa tấp nập.
Tôn Minh Ngọc không ngừng khoe khoang với mọi người, bản thân sắp có cháu trai rồi.
Những bà bạn cùng bàn mạt chược ngoài cười trong không cười, bởi vì con trai của họ đến giờ ngay cả đối tượng còn chưa có.
Lần này Tôn Minh Ngọc coi như nở mày nở mặt, đến ngay cả thái độ đối xử với tôi cũng tốt hơn không ít.
Khúc nhạc tấu lên.
Tôi khoác lên mình bộ váy cưới trắng muốt, dưới sự dắt tay của Tô Duy, từng bước tiến về phía Phó Diên.
Trên dải thảm đỏ trải dài, điểm cuối là ánh trăng sáng trong những năm tháng thanh xuân của tôi.
Anh mặc bộ âu phục màu đen, dịu dàng mỉm cười nhìn tôi.
Người chủ trì đọc xong lời tuyên thệ.
"Tôi đồng ý."
"Tôi đồng ý."
Lúc trao nhẫn, tay Phó Diên đều đang run rẩy.
Tôi nghiêm túc nhìn anh, ghé vào tai anh nhẹ giọng nỉ non:
"Ông xã, thực ra từ rất lâu trước đây, em đã thích anh rồi."
Phó Diên ửng đỏ hốc mắt, mãnh liệt hôn xuống.
Ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi trên người đôi uyên ương, ban tặng những lời chúc phúc ấm áp nhất.
—Hoàn—