Quý Vân Phàm vẫn đang bận rộn với dự án.
Biết tôi sắp kết hôn, tâm trạng của anh ấy có chút suy sụp.
Dạo này, anh ấy nhịn không được liền oán than với tôi về sự khó tính của vị sếp đầu tư kia.
Bản thiết kế sửa đi sửa lại, cuối cùng lại nói không bằng phiên bản đầu tiên.
Hôm qua lại còn thông báo cho anh ấy, yêu cầu thiết kế thêm một phòng đồ chơi cho trẻ em.
Nếu không phải vì nhiều tiền, anh ấy đã sớm vứt gánh không làm nữa.
Tôi nén cười, bảo anh ấy cố gắng lên.
......
Cuối tuần, tôi hẹn Trình Y Y ra ngoài đi dạo phố.
Cô ấy đã hơi lộ bụng rồi, tôi muốn đi cùng cô ấy chọn mua đồ dùng cho trẻ sơ sinh.
Vừa chuẩn bị ra cửa, Phó Diên liền từ thư phòng chạy ra.
"Bà xã, em đi đâu vậy?"
"Không phải em nói rồi sao, đi dạo phố với Y Y."
"Đi mua sắm ở đâu, khi nào thì em về?"
Anh cứ bám dính lấy tôi hỏi han đủ điều.
Mỗi lần ra ngoài anh đều như thế, một mực xác định thời gian và địa điểm với tôi.
Tôi nhất nhất đáp lời, anh mới chịu hôn lên khóe môi tôi.
"Vậy em nhất định phải về sớm đó nhé, có việc gì thì gọi điện cho anh."
"Được."
"Tạm biệt bà xã."
Anh đứng ở cửa nhìn tôi đi vào thang máy, ngoan ngoãn hệt như một chú cún con.
Chuyện này nếu bị nhân viên của anh nhìn thấy, chắc hẳn sẽ phải rớt cằm mất thôi.
Lúc đến trung tâm thương mại, Trình Y Y đã đợi ở đó rồi.
Vừa đi dạo, cô ấy vừa phàn nàn chê bai kiểu cầu hôn quê mùa của vị nhà mình.
Nhưng nhìn vào chiếc nhẫn kim cương nhỏ trên tay, rõ ràng nụ cười ấy ngập tràn ngọt ngào.
Ngang qua cửa hàng âu phục nam, tôi muốn vào trong chọn cho Phó Diên một chiếc cà vạt.
Trình Y Y chống cằm nhìn tôi, che miệng cười thầm.
"Nhìn là thấy được, cô thật sự rất thích Phó Diên nha."
"Tôi nhớ cô với tôi học cùng trường cấp ba, không phải cô đã thích anh ta từ lúc đó rồi đấy chứ?"
"Ờm..."
Tôi chột dạ dời mắt đi chỗ khác, tránh né chủ đề:
"Cô thấy hai chiếc này cái nào đẹp hơn?"
Cô ấy mím môi, dường như đã hiểu ra điều gì.
"Bên trái đẹp hơn! Mạn Mạn, tôi nói cho cô nghe, đàn ông tuyệt đối không thể cứ nuông chiều mãi được đâu."
"Cô phải biết cách buông lỏng nhử mồi mới được, nếu không để bọn họ đạt được dễ dàng quá sẽ đâm ra chán đấy."
Đang nói, điện thoại của cô ấy sáng lên.
Hình như là anh vệ sĩ nhà cô ấy gọi tới.
Cô ấy dứt khoát cúp máy, hất hàm đắc ý về phía tôi.
Cô ấy dám chắc đối phương sẽ tiếp tục gọi lại nên mới có phản ứng như vậy.
Tôi mỉm cười, cách chung sống của mỗi cặp đôi quả thật không giống nhau.
Phó Diên còn luôn than vãn trách móc tôi, cảm thấy tôi thích anh chưa đủ nhiều kìa.
Dù cho là nói dối Tôn Minh Ngọc, Phó Diên cũng chưa từng thúc giục tôi nhanh chóng mang thai, hay bắt diễn kịch hóa thành thật gì cả.
Anh luôn vô cùng tôn trọng ý muốn của tôi.
......
Lúc về đến nhà, Phó Diên nghe thấy tiếng động liền sán tới.
Thấy tôi mua quà cho anh, lập tức vui vẻ ra mặt.
Anh quý giá cầm chiếc cà vạt soi gương trái ngắm phải nhìn, còn đặc biệt đăng lên vòng bạn bè một bài viết.
Nội dung: Bà xã mua cho.
Đính kèm ảnh chụp chiếc cà vạt, với một góc chụp cực đỉnh.
Trình Y Y: Nhìn cái bộ dạng tiền đồ của anh kìa.
Tôn Minh Ngọc: ......