Sáng sớm hôm sau, lúc tôi xuống lầu, người hầu đã giúp tôi dọn dẹp xong đồ đạc.
Tôn Minh Ngọc đứng ở đó, ánh mắt cay nghiệt nhìn chằm chằm tôi, vẻ mặt đầy ghét bỏ.
"Này, đây là tiền của cô, mật khẩu là sinh nhật cô."
Tôi không chút biểu tình nhận lấy, đi về phía huyền quan.
Đột nhiên, trên cầu thang vang lên tiếng bước chân, Phó Diên không biết đã tỉnh từ lúc nào.
"Bà xã, khi nào em về?"
Giọng tôi khô khốc:
"Muộn một chút."
"Vậy anh đợi em!"
Nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, tôi nhẫn tâm quay lưng rời đi.
Tôi kéo hành lý đến căn nhà trọ rẻ tiền trước kia của mình, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Dù cho nơi này vô cùng tồi tàn, nhưng không cần phải nhìn sắc mặt người khác nữa.
Sau cuộc phẫu thuật của em trai, tôi liền đưa nó ra nước ngoài.
Đây là một phần của thỏa thuận, đợi Trình Y Y trở về, tôi phải biến mất khỏi trước mặt họ.
Trước khi ra nước ngoài, tôi đã nhìn thấy dáng vẻ của Phó Diên trên tin tức sau khi mắt anh hồi phục.
Anh thần thái sáng láng xuất hiện tại buổi dạ hội từ thiện, bên cạnh còn đứng một Trình Y Y kiêu ngạo thanh lịch.
Thật đúng là trai tài gái sắc.
Tôi nhịn không được nhớ lại, hồi học cấp ba tổ chức dạ hội Nguyên đán, họ cũng đứng tao nhã trên bục chủ tịch như thế.
Tôi học dưới họ một khóa, nhưng đã biết Phó Diên từ rất sớm rồi.
Đề tài bàn tán sôi nổi giữa các cô gái với nhau, chính là những nam sinh đẹp trai lại xuất sắc.
Thích anh cũng chỉ vì một chuyện nhỏ.
Gần trường học luôn có ăn mày, mọi người đều sợ hãi và ghét bỏ tránh đi.
Chỉ có Phó Diên là không, lần nào anh cũng lịch sự mua bữa sáng cho họ.
Khi đó nhà tôi vẫn chưa sa sút, tôi thường xuyên có thể lén nhìn anh ở trường.
Về sau bố tôi cờ bạc thua sạch toàn bộ gia sản, liền nhảy lầu tự tử.
Tôi cũng bị ép chuyển trường, vừa làm thuê vừa đi học.
Những ngày tháng sau khi ra nước ngoài cũng không dễ dàng gì.
Đất khách quê người lạ nước lạ cái, còn phải chăm sóc Tô Duy đang trong thời gian tĩnh dưỡng.
Mất nửa năm, tôi mới dần quen với nơi đất khách quê người này.
Tôi làm giáo viên thanh nhạc ở một trung tâm nhỏ, lúc rảnh rỗi sẽ đến nhà hàng Pháp đánh đàn piano.
Tiền nhà họ Phó đưa phần lớn đều dùng vào việc chữa bệnh.
Những ngày tháng cần dùng tiền trong tương lai còn rất nhiều, tôi phải càng thêm nỗ lực mới được.
Vạn lần không ngờ tới, tôi lại gặp Phó Diên trong nhà hàng.
Mắt đã hồi phục thị lực, trông anh khí phách hơn hẳn trên tin tức.
Anh đang bàn việc hợp tác với người khác, từ đầu đến cuối đều không nhìn tôi lấy một cái.
Phó Diên chưa từng gặp tôi, anh không nhận ra tôi cũng là chuyện bình thường.
Nhưng tôi lại tâm thần bất định, bản nhạc dưới tay đánh rối tinh rối mù.
Quản lý nhà hàng liếc tôi một cái, mang theo sự cảnh cáo.
Tôi nghỉ giữa giờ, đi vào nhà vệ sinh để bình tĩnh lại.
Lúc đi ra, tôi va phải một người.
Điện thoại của người đó bị tôi đụng rơi xuống đất, tôi vội vàng nhặt lên.
"Xin lỗi!"
Vừa ngẩng đầu lên, phát hiện Phó Diên đang chăm chú nhìn tôi.
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, thấy điện thoại vẫn nguyên vẹn, liền vội vàng trả lại cho anh.
Đầu ngón tay chạm nhau vài giây, tôi như bị điện giật nhanh chóng rụt lại.
"Anh xem thử đi, nếu điện thoại không sao thì tôi xin phép đi trước."
"......."
Anh không nói gì.
Tôi bị anh nhìn đến hoảng hốt, lịch sự mỉm cười, quay đầu bước đi.
Phía sau truyền đến một giọng nói chần chừ lại dò xét.
"Bà xã?"
Tôi dừng bước, giả vờ kinh ngạc quay đầu lại.
"Anh nói gì cơ?"
"......"
Anh im lặng, ánh mắt rất đỗi mất mát.