Lần nữa ngồi trước cây đàn piano, đầu óc tôi rối bời.
Ban nãy tại sao Phó Diên lại gọi tôi như vậy, là cố ý thăm dò tôi sao?
Tôi tiếp tục đánh đàn, lần đầu tiên mong thời gian trôi qua thật nhanh.
Ánh mắt ở cách đó không xa rơi trên người tôi, khiến tôi đứng ngồi không yên.
Bản nhạc cuối cùng kết thúc, tôi thở phào một hơi.
Vừa đứng lên định rời đi, Phó Diên liền đi về phía tôi.
"Đánh đàn không tồi."
Anh khẽ mỉm cười, lấy tiền boa đưa cho tôi.
Tôi nhìn những tờ tiền đó, rất không muốn nhận.
Nhưng quản lý cách đó không xa liên tục nháy mắt ra hiệu cho tôi, chỉ sợ tôi đắc tội với anh.
"Cảm ơn."
Tôi cứng đờ nhận lấy.
Nhưng anh lại không buông tay, tôi nghi hoặc nhìn anh.
Đột nhiên, tay anh vươn tới, nắm chặt lấy ngón tay tôi.
Tôi giật mình, theo bản năng muốn rút về, đối phương lại siết chặt hơn.
Những ngón tay thon dài lướt qua mu bàn tay tôi, giống như đang lần mò tìm kiếm điều gì đó.
Chợt, đầu ngón tay anh khựng lại.
Ánh mắt khóa chặt lấy tôi, khóe môi nhếch lên.
"Quả nhiên là em!"
"......"
Tôi chột dạ rũ mắt xuống, dùng sức đẩy anh ra.
"Anh nhận nhầm người rồi, thưa tiên sinh."
"Thế sao, vậy em căng thẳng như vậy làm gì?"
Anh chằm chằm nhìn tôi, vừa hưng phấn vừa tức giận.
Tôi luống cuống nhìn sàn nhà, may mà đối tác của anh tới tìm, hình như có chuyện gấp.
Thừa dịp họ đang nói chuyện, tôi vội vàng chuồn đi.
"Em đợi đã!"
Phó Diên sốt ruột lớn tiếng gọi, nhưng chỉ nắm được một góc áo của tôi.
Tôi rất quen thuộc với nơi này, linh hoạt rời đi bằng cửa sau.
Thấy anh không đuổi theo, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tôi rất sợ Phó Diên tìm tôi tính sổ.
Nếu anh biết những dịu dàng của mình trong khoảng thời gian đó đều dành cho một người phụ nữ xa lạ, thì sẽ nghĩ như thế nào?
Cảm thấy khó chịu, kinh tởm chăng?
Tôi siết chặt ngón tay, ngực buồn bực khó tả.
Hôm sau, tôi nộp đơn xin từ chức với quản lý nhà hàng.
Khác hẳn thái độ lạnh nhạt thường ngày, ông ta vô cùng nhiệt tình giữ tôi lại, nói sẽ trả cho tôi gấp đôi tiền lương.
Rất rõ ràng là có chuyện không ổn.
Lẽ nào là Phó Diên đang tìm tôi sao?
Tôi từ chối lời giữ lại của quản lý, còn đến trung tâm đào tạo xin nghỉ phép.
Ở nhà làm đà điểu trốn tránh suốt mấy ngày.
Xác nhận Phó Diên không tìm tôi nữa, tôi mới dám ra khỏi nhà.
Tôi đi siêu thị mua đồ ăn, định về nhà nấu canh cho Tô Duy.
Em trai tôi mười bảy tuổi rồi, phải hồi phục sớm để còn tham gia kỳ thi đại học nữa.
Lên lầu, trước cửa nhà có một dáng người cao gầy đang đứng.
Một bộ đồ thường ngày đắt tiền, hoàn toàn lạc lõng với sự cũ kỹ của nơi này.
Phó Diên nhìn chằm chằm tôi, trong mắt đè nén chút tức giận.
"Cuối cùng cũng tìm được em rồi."
"Tô Mạn."
Anh gằn từng chữ gọi tên tôi, có chút nghiến răng nghiến lợi.
Tôi cứng đờ tại chỗ, cố tỏ ra bình tĩnh nhìn anh.
"Anh tìm tôi làm gì, tôi có quen biết anh đâu."
"Không quen biết?"
Anh cười khẩy, ánh mắt lạnh lùng đi về phía tôi.
Cảm giác áp bách khổng lồ ập tới.
Tôi lùi về sau một bước, bị anh ép đến góc tường.
Đột nhiên, anh đưa tay giữ lấy gáy tôi, cúi đầu sát tới, giống như muốn hôn tôi.
Tôi sợ hãi ngoảnh mặt đi, định hét lớn.
Anh bịt miệng tôi lại.
"Em giải thích một chút xem, phản ứng hoảng hốt bối rối này của em, còn có mùi hương trên người em nữa, tại sao lại giống vợ anh như đúc vậy?"
"......"
"Em còn muốn giả vờ đến khi nào hả? Hửm?"
Mũi anh chạm vào cổ tôi.
Khoảng cách nửa xa nửa gần, khiến người ta vô cùng xấu hổ và bực bội.
"Phó Diên, anh buông tôi ra!"
"Sao nào, lúc này lại nhận ra anh rồi à?"
Anh nhướng mày, đáy mắt tràn ngập sự đắc ý.
Tôi bối rối hoảng loạn, hoàn toàn không dám nhìn anh.
Phó Diên buông tôi ra, giúp tôi chỉnh lại cổ áo hơi xộc xệch.
"Đừng tránh mặt anh nữa, anh chỉ muốn nói chuyện với em thôi."
"......"
Hốc mắt tôi đỏ hoe, bất đắc dĩ đành gật đầu.