Tôi cứ ngỡ mình sẽ quả quyết từ chối phi vụ giao dịch này.
Nhưng bệnh tình của Tô Duy lại tái phát.
Lúc tôi đưa thằng bé đến bệnh viện, đã sợ muốn chết.
Bác sĩ nói nó bắt buộc phải ở lại bệnh viện tĩnh dưỡng theo dõi, sau đó mới quyết định xem có cần phẫu thuật hay không.
Đây lại là một khoản chi tiêu lớn.
Tôi nhìn số tiền tiết kiệm trong điện thoại, thở dài một hơi.
Phó Diên không biết lấy được tin tức từ đâu, chạy đến bệnh viện thăm Tô Duy.
Anh nói có thể giúp tôi thu xếp cho em trai ở một bệnh viện tốt hơn để tĩnh dưỡng.
Hơn nữa quốc tịch của Tô Duy không ở đây, nếu chuẩn bị thi đại học, sớm muộn gì cũng phải quay về.
Tôi tự cân nhắc trong lòng.
Cuối cùng, đành phải cúi đầu trước thực tế.
......
Cùng Phó Diên ngồi trên máy bay, tôi vẫn còn chút hoảng hốt như đang mơ.
Tôi vậy mà lại sắp kết hôn với người mình thích.
Mặc dù là dưới danh nghĩa của người khác.
Phó Diên vươn tay nắm lấy tay tôi, theo thói quen sờ sờ đầu ngón tay tôi.
"Buồn ngủ thì ngủ một lát đi, quầng thâm mắt của em nặng quá rồi, mấy ngày nay chưa được nghỉ ngơi đàng hoàng phải không?"
Tôi định rút tay về, liền bị anh siết chặt.
Tôi kỳ quái nhìn anh một cái.
"Tôi lại không phải Trình Y Y, anh quan tâm tôi như vậy để làm gì?"
"Em sắp là bà xã của anh rồi, anh không phải nên tiến vào trạng thái từ trước sao?"
Anh đáp lại một cách hiển nhiên, còn bắt tôi dựa vào vai anh.
Dạo này tôi cứ chạy tới chạy lui lo liệu cho Tô Duy ở bệnh viện, quả thực rất mệt.
Mùi hương gỗ quen thuộc vờn quanh.
Tôi vậy mà thực sự ngủ thiếp đi.