Tôi đuổi Tô Duy về phòng, cùng Phó Diên ngồi trên sô pha nói chuyện.
Anh quan sát một lượt cách bài trí trong nhà, nghe tôi kể lại những chuyện trước kia.
"Cho nên, em là vì tiền mới đến chăm sóc anh?"
"Vâng."
"Vậy việc thực hiện nghĩa vụ vợ chồng với anh, cũng không phải tự nguyện?"
"......"
Cũng không có.
Nhắc đến chuyện này, tôi liền cảm thấy bối rối.
Rốt cuộc thì anh cũng coi tôi là Trình Y Y mới...
Anh xa xăm nhìn tôi, giống như đang trầm tư suy nghĩ điều gì.
Tôi rất sợ lỡ anh tức giận, sẽ ra tay với em trai tôi.
Dù sao cũng vì em trai bị bệnh, tôi mới ký thỏa thuận đó.
"Phó tiên sinh, xin lỗi, là tôi lừa anh, nếu anh tức giận, tôi, tôi..."
Tôi nghĩ mãi một lúc lâu, cũng không nghĩ ra có gì có thể bù đắp cho anh.
Phó Diên nhìn vẻ mặt xoắn xuýt của tôi, liền bật cười thành tiếng.
"Là rất tức giận, em lại dám trốn kỹ như..."
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.
Tôi ra mở cửa, là hàng xóm cạnh nhà, Quý Vân Phàm.
Anh ấy cũng là đồng hương, nghề nghiệp là nhà thiết kế nội thất, ngày thường cũng chiếu cố đến tôi.
"Mạn Mạn, hôm nay đồng nghiệp tặng tôi rất nhiều cua, tôi nhớ lần trước cô nói muốn ăn, nên mang qua cho cô đây."
Quý Vân Phàm mỉm cười đưa cho tôi một cái thùng.
Tôi chỉ là thuận miệng nhắc tới, không ngờ anh ấy vẫn còn nhớ.
"Cảm ơn anh."
"Đừng khách sáo với tôi, sau này cần gì cứ thoải mái nói với tôi."
Anh ấy rất nhiệt tình, liếc nhìn quanh phòng khách.
"Hóa ra cô có khách à, vậy không làm phiền nữa."
"Vậy lát nữa nấu cơm xong tôi sẽ gọi anh sang ăn nhé."
"Được."
Chúng tôi thường xuyên ăn cơm cùng nhau.
Có những lúc tôi tăng ca ở trung tâm, Tô Duy sẽ ăn cơm ở bên nhà anh ấy.
Có qua có lại, tính ra cũng kết giao được một người bạn rất tốt.
Đóng cửa lại, Phó Diên đang âm trầm nhìn chằm chằm tôi.
Tôi có chút không quen dáng vẻ sau khi mắt anh khôi phục, bởi vì ánh mắt anh nhìn tôi luôn làm tôi cảm thấy không được tự nhiên.
"Phó tiên sinh, trời cũng không còn sớm nữa, những gì cần nói tôi đều đã nói rồi."
"Nếu có thể, chuyện quá khứ chúng ta hãy cứ quên hết đi."
Tôi nắm chặt vạt áo, trong lòng có chút xót xa.
Ở sâu thẳm trong lòng, tôi vừa sợ anh tìm tôi gây phiền phức, lại vừa sợ từ nay về sau không còn được gặp lại anh nữa.
Phó Diên nhíu mày, mang chút không vui.
"Quên hết sao? Em nghĩ đẹp quá nhỉ."
"Ý anh là sao?"
"Lần này anh tới tìm em, là muốn..."
Anh nhìn chằm chằm thùng cua kia, đổi giọng nói:
"Là có chuyện muốn nhờ em giúp."
Tôi mang vẻ mặt băn khoăn.
"Tôi có thể giúp được gì cho anh chứ?"
"Trình Y Y lại bỏ chạy rồi, anh cần tìm một người giống cô ta để kết hôn cùng."
"......"
Ngực tôi như thắt lại, giống như bị kim châm.
Lại là đóng thế.
Cũng đúng, tôi cũng chỉ có chút tác dụng này thôi.
"Phó tiên sinh, chuyện này tôi không thể nhận lời."
"Vì sao? Anh có thể cho em tiền, hoặc là em muốn thứ gì?"
"Không phải vấn đề tiền bạc, tôi chỉ là... muốn sống tốt cuộc sống của riêng mình."
Những đắng cay tủi cực của một năm đó, tôi chịu đựng đủ rồi, không muốn đi vào vết xe đổ nữa.
Phó Diên cũng không vội vàng, chậm rãi đứng dậy.
"Không sao, chờ em cân nhắc kỹ rồi trả lời anh cũng chưa muộn."