Vào hệ thống quản lý.
Hạ quyền của Hứa Hàng.
Từ quản trị viên.
Xuống thành khách thông thường.
Anh ta luôn nghĩ.
Tôi không biết gì.
Thực ra.
Tôi chỉ đang đợi.
Đợi đến ngày.
Anh ta không mở được cửa.
Hôm qua.
Anh ta đã thử.
Đứng trước cửa.
Hệ thống hiện lên.
Quyền truy cập không đủ.
Tôi không nói.
Để mặc anh ta.
Thử thêm hai lần nữa.
Biểu cảm.
Vừa hoang mang.
Vừa luống cuống ấy.
Tôi đã nhìn thấy.
Đủ để tôi nhớ rất lâu.
Không phải để nuôi hận.
Mà để ghi nhớ.
Một đạo lý.
Cánh cửa.
Phải nằm trong tay mình.
Ba giờ chiều.
Tôi nhận được một cuộc gọi lạ.
Số điện thoại.
Đến từ Giang Thành.
Tôi không nghe.
Đối phương gửi một tin nhắn.
“Xin chào cô Thẩm.”
“Tôi là một trong các nhà đầu tư của công ty anh Hứa.”
“Nghe nói hai người đang làm thủ tục ly hôn.”
“Không biết có tiện trao đổi một chút không?”
Tôi trả lời.
“Không tiện.”
“Mọi việc xin liên hệ luật sư của tôi.”
Đối phương.
Không nhắn lại nữa.
Tôi cũng chặn luôn số đó.
Đến chiều tối.
Tôi ghé siêu thị.
Mua ít trái cây.
Sữa.
Và bánh mì.
Đến lúc thanh toán.
Nhân viên thu ngân mỉm cười hỏi.
“Hôm nay ăn một mình à?”
Tôi cũng cười.
“Đúng vậy.”
Cô ấy nhìn mấy món đồ trong giỏ.
“Vậy chừng này là đủ rồi.”
“Ừ.”
“Đủ rồi.”
Trên đường về.
Ánh hoàng hôn phủ lên mặt hồ.
Gió rất nhẹ.
Tôi đi rất chậm.
Con đường này.
Tôi đã đi suốt ba năm.
Nhưng hôm nay.
Lần đầu tiên.
Tôi thấy nó chỉ là một con đường.
Không còn là con đường trở về nhà.
Cánh cửa của nhà họ Hứa.
Tôi sẽ không bao giờ bước vào nữa.
Còn cánh cửa này.
Họ cũng sẽ không bao giờ bước vào được nữa.
Buổi tối.
Tắm xong.
Tôi mặc đồ ngủ.
Ngồi trong phòng khách đọc sách.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn WeChat của Tiểu Vũ.
“Chị dâu.”
“Anh em đã bán công ty rồi.”
“Hôm nay vừa ký hợp đồng.”
“Hình như anh ấy sắp đến một thành phố khác.”
Tôi trả lời.
“Cảm ơn em đã báo.”
Tiểu Vũ nhắn tiếp.
“Anh em nhờ em nói với chị.”
“Xin lỗi.”
Tôi nghĩ một lúc.
Rồi đáp.
“Chị nhận được rồi.”
Tiểu Vũ hỏi.
“Chỉ vậy thôi sao?”
“Ừ.”
Cậu ấy gửi một biểu tượng mặt khóc.
Tôi không trả lời nữa.
Cuốn sách.
Đã lật đến trang ba mươi bảy.
Ngoài cửa sổ.
Có tiếng chim hót.
Gió từ ban công.
Nhẹ nhàng thổi vào.
Tôi kéo rèm sang một chút.
Để ánh trăng.
Len vào căn phòng.
Chiếc bát thủy tinh trên bàn trà.
Vẫn đựng những thẻ đồng của chùm chìa khóa.
Tôi đổ tất cả.
Vào một chiếc hộp giấy.
Dán kín.
Rồi cất vào góc sâu nhất của phòng chứa đồ.
Có những chiếc chìa khóa.
Sau này.
Sẽ không bao giờ dùng đến nữa.
Nhưng tôi vẫn giữ chúng.
Không phải để hoài niệm.
Mà để nhắc nhở bản thân.
Đã từng có người.
Muốn dùng những chiếc chìa khóa ấy.
Để mở cánh cửa của tôi.
Nhưng cuối cùng.
Chính tôi.
Đã khóa cánh cửa ấy lại.