Thủ tục ly hôn.
Đã hoàn tất.
Nhanh hơn tôi tưởng.
Hứa Hàng.
Không kéo dài thêm nữa.
Luật sư của anh ta.
Rất hợp tác.
Luật sư Trần nói.
Có lẽ vì công ty đã bán.
Anh ta muốn nhanh chóng cầm tiền rời đi.
Tôi không quan tâm.
Điều tôi quan tâm.
Là từng điều khoản trong thỏa thuận.
Đều được thực hiện đầy đủ.
Ngôi nhà.
Thuộc về tôi.
Tiền tiết kiệm.
Ai của người nấy.
Nợ nần.
Ai tự chịu người đó.
Vòng ngọc trai.
Thuộc về tôi.
Chiếc trâm ngọc bích.
Thuộc về tôi.
Cây bút máy của cha.
Thuộc về tôi.
Chiếc đồng hồ quả quýt cũ.
Cũng thuộc về tôi.
Mọi thứ vốn là của tôi.
Đều đã trở về.
Tôi đặt một chậu cây xanh mới.
Ở ban công phòng khách.
Là chính tôi chọn.
Lá xanh mướt.
Những ngày nắng đẹp.
Bóng của nó.
In xuống sàn nhà.
Rất đẹp.
Tôi sắp xếp lại phòng sách.
Chuyển bàn làm việc.
Đến sát cửa sổ.
Từ đó.
Có thể nhìn thấy mặt hồ.
Chiếc đồng hồ quả quýt cũ.
Được đặt ở góc bàn.
Tôi kê nó.
Bằng một giá đỡ gỗ nhỏ.
Kim đồng hồ.
Vẫn dừng ở.
Chín giờ hai mươi bảy phút.
Tôi không định sửa.
Cứ dừng lại như vậy.
Cũng tốt.
Nó nhắc tôi.
Có những khoảng thời gian.
Một khi đã qua.
Thì cứ để chúng ở lại phía sau.
Không cần ngoảnh đầu nữa.
Một hôm.
Tôi gặp vợ Hứa Phong.
Trong siêu thị.
Cô ấy đẩy xe mua hàng.
Bên cạnh là con trai.
Nhìn thấy tôi.
Cô ấy khựng lại.
Tôi gật đầu chào.
Cô ấy cũng gật đầu.
Chúng tôi không nói gì.
Mỗi người.
Đi về một hướng.
Đứa bé bỗng quay đầu.
Cất tiếng gọi.
“Tạm biệt thím!”
Tôi dừng chân.
“Mong con luôn mạnh khỏe.”
“Tạm biệt.”
Thằng bé cười.
Rồi chạy đi.
Tôi tiếp tục đẩy xe.
Đi ngang quầy bánh kẹo.
Tôi lấy.
Một gói kẹo.
Mình thích nhất.
Trên đường về.
Điện thoại reo.
Là Tiểu Vũ.
Gửi cho tôi một tấm ảnh.
Trong ảnh.
Là một tấm vé máy bay.
Điểm đến.
Côn Minh.
Phía dưới ghi.
“Anh em đi rồi.”
“Em cũng chuẩn bị sang thành phố khác tìm việc.”
Tôi trả lời.
“Chúc em mọi điều thuận lợi.”
Tiểu Vũ hỏi.
“Chị dâu.”
“Sau này chị còn kết hôn không?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Chị không biết.”
“Vậy chị có thấy cô đơn không?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hoàng hôn.
Đẹp vừa đúng lúc.
Mặt hồ.
Lấp lánh sắc vàng.
“Không.”
Tôi trả lời.
“Chị có một ngôi nhà.”
“Có những ô cửa sổ.”
“Có ánh nắng.”
“Và có chính mình.”
Tiểu Vũ gửi một biểu tượng mặt cười.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Xe buýt đến trạm.
Tôi xuống xe.
Đi bộ về nhà.
Trước cửa.
Có một kiện hàng chuyển phát.
Tôi mở ra.
Bên trong.
Là một cuốn sổ nhật ký.