Hứa Hàng đã khoác lác đến mức ấy.
Anh ta nói.
Căn nhà này sớm muộn cũng là của anh ta.
Anh ta nói.
Tôi sẽ nghe lời anh ta.
Anh ta nói.
Tôi chỉ tạm thời vắng mặt.
Anh ta.
Đã xem sự im lặng của tôi.
Là giấy chứng nhận quyền sở hữu.
Tôi cúi người.
Nhặt chiếc cốc giấy dưới đất lên.
Ném vào thùng rác.
“Hứa Hàng.”
Anh ta không nhìn tôi.
Tôi bình thản nói.
“Lựa chọn thứ hai.”
“Anh vẫn chưa nghe.”
Anh ta chậm rãi quay đầu.
“Là gì?”
Tôi cầm chiếc phong bì màu trắng lên.
Đưa đến trước mặt anh ta.
“Ký vào đơn thỏa thuận ly hôn.”
“Rồi ra đi với hai bàn tay trắng.”
Hứa Hàng bỗng bật cười.
Tiếng cười nghe vô cùng chói tai.
“Ra đi với hai bàn tay trắng?”
“Thẩm Vãn Đường, em không hiểu luật sao?”
“Chúng ta kết hôn ba năm.”
“Căn biệt thự này đúng là tài sản có trước hôn nhân của em.”
“Nhưng tiền trả khoản vay sau khi kết hôn, tiền sửa sang, tiền mua nội thất… đều có phần của anh.”
Cuối cùng.
Anh ta cũng tìm lại được chút tự tin.
Hứa Phong lập tức phụ họa.
“Đúng vậy!”
“Em dâu, pháp luật đâu phải do một mình em quyết định.”
Mẹ chồng như vớ được cọng rơm cứu mạng.
“Chính xác!”
“Ba năm nay tiền lương của A Hàng đều chi cho cái nhà này.”
“Dựa vào đâu mà bắt nó ra đi tay trắng?”
Tôi nhìn cả ba người bọn họ.
Bọn họ tưởng.
Hiệp thứ hai.
Đã bắt đầu.
Nhưng bọn họ đâu biết.
Thứ tôi chờ.
Chính là câu nói ấy.
Tôi kéo ngăn kéo ở tầng dưới của bàn trà ra.
Bên trong.
Là một cuốn sổ bìa đen.
Bìa sổ đã cũ.
Các góc của cuốn sổ đã sờn bạc.
Vừa nhìn thấy nó.
Hứa Hàng khẽ nhíu mày.
“Đó là cái gì?”
Tôi mở trang đầu tiên.
“Chi phí sửa chữa, thanh toán từ tài khoản nhà họ Thẩm.”
“Tiền mua nội thất, thanh toán từ tài khoản thừa kế của mẹ tôi.”
“Phí quản lý, thanh toán từ tài khoản cá nhân của tôi.”
“Tiền điện, nước, gas đều trừ từ thẻ của tôi.”
Tôi lật từng trang.
Mỗi trang.
Đều có bản sao hóa đơn.
Mỗi khoản.
Đều có mã giao dịch.
Tôi nhìn Hứa Hàng.
“Ba năm sau khi kết hôn.”
“Anh đã đưa bao nhiêu tiền cho gia đình?”
Tôi dừng ở trang cuối cùng.
“Tổng cộng.”
“Mười tám nghìn sáu trăm tệ.”
Hứa Hàng vẫn cứng miệng.
“Không thể nào.”
Tôi đẩy trang cuối về phía anh ta.
“Trong đó có mười lăm nghìn.”
“Là lần anh quẹt nhầm thẻ của tôi để mua máy chơi game.”
“Sau đó còn bảo tôi chuyển trả lại cho anh.”
Trong phòng khách.
Có người không nhịn được.
Khẽ hít vào một hơi.
Mặt Hứa Hàng đỏ bừng.
Tôi ngước mắt nhìn anh ta.
“Hứa Hàng.”
“Cái gọi là nuôi gia đình của anh.”
“Là lấy hóa đơn đồ ăn giao tận nơi của mình.”
“Rồi gọi đó là chi phí sinh hoạt.”
“Lấy tiền tôi mua thuốc cho mẹ anh.”
“Rồi bảo đó là anh báo hiếu.”
“Anh cầm ô của tôi để che mưa.”
“Lại còn chê cái ô không đủ lớn.”
“Anh ngồi thuyền của tôi để qua sông.”
“Lại còn muốn đẩy tôi xuống nước.”
“Anh ở trong nhà của tôi.”
“Còn dẫn người đến chia phòng.”
Từng câu.
Từng câu một.
Giọng tôi không hề lớn.
Nhưng vang vọng trong phòng khách.
Còn chói tai hơn cả một trận cãi vã.
Lớp thể diện thứ hai của Hứa Hàng.
Đã vỡ tan.
Nhưng.
Lá bài tẩy của anh ta.
Vẫn chưa lật.
Còn của tôi.
Cũng vậy.