Cuối cùng.
Người nhà họ Hứa cũng bắt đầu chuyển đồ ra ngoài.
Hai bảo vệ vẫn đứng ở cửa.
Cho dù không cam tâm.
Bọn họ cũng không dám cố tình ở lì.
Hứa Phong kéo vali đi ngang qua tôi.
Nhỏ giọng chửi một câu.
“Đúng là biết tính toán.”
Tôi nhìn anh ta.
“Đúng.”
Anh ta sững người.
Tôi bình thản nói.
“Nếu tôi không biết tính.”
“Thì sẽ bị các người tính kế.”
Mặt Hứa Phong lập tức tối sầm.
Anh ta kéo vali bỏ đi.
Tiểu Vũ đem chiếc tay cầm chơi game trả lại phòng giải trí.
Lúc xuống lầu.
Nhìn thấy bản thỏa thuận ly hôn trên bàn trà.
Cậu ta do dự một chút.
“Chị dâu.”
“Anh em làm sai rồi.”
Hứa Hàng quát lớn.
“Câm miệng!”
Tiểu Vũ giật mình.
Tôi nhìn chàng trai vừa mới tốt nghiệp ấy.
Trong cả nhà họ Hứa.
Cậu ta là người duy nhất.
Vẫn còn biết thế nào là xấu hổ.
“Từ sau.”
“Muốn vào nhà người khác.”
“Hãy hỏi ý chủ nhà trước.”
Tiểu Vũ gật đầu.
Xách balô của mình.
Rời đi.
Đường Vy không đi.
Cô ta vẫn đứng giữa phòng khách.
Như đang chờ Hứa Hàng.
Cho mình một câu trả lời.
Mẹ chồng cũng không đi.
Lúc thì nhìn Đường Vy.
Lúc lại nhìn Hứa Hàng.
Bây giờ.
Điều bà quan tâm nhất.
Không còn là chuyện tôi đuổi người.
Mà là.
Trong bụng Đường Vy.
Rốt cuộc có hay không.
Và nếu thật sự có.
Đứa bé ấy.
Có phải của nhà họ Hứa hay không.
Hứa Hàng bị kẹp giữa hai người.
Giống như một chiếc hộp giấy.
Bị xé toạc từ giữa.
Tôi cầm điện thoại lên.
Liếc nhìn thời gian.
9 giờ 27 phút.
Bỗng nhiên.
Tôi nhớ đến chiếc đồng hồ quả quýt cũ của mẹ.
Kim đồng hồ của nó.
Cũng dừng lại ở 9 giờ 27 phút.
Ngày mẹ gặp chuyện.
Chiếc đồng hồ rơi xuống đất.
Hỏng luôn.
Kim đồng hồ từ đó.
Không chạy nữa.
Về sau.
Tôi vẫn không mang đi sửa.
Chỉ cất nó trong ngăn kéo phòng sách.
Hứa Hàng biết.
Đó là di vật mẹ tôi để lại.
Nhưng anh ta không biết.
Phía sau nắp đồng hồ.
Có giấu một chiếc thẻ nhớ rất nhỏ.
Khi còn sống.
Cha tôi có thói quen sao lưu dữ liệu camera giám sát.
Sau này.
Tôi cũng học theo ông.
Mọi khu vực công cộng trong căn nhà.
Đều được lắp camera.
Không phải để theo dõi ai.