Từ Vy khựng lại, nhìn kỹ màn hình lần nữa.
Đúng thật.
Từ đầu đến cuối, cánh cửa chỉ hé chưa tới ba mươi phân.
Không hề nhìn thấy bên trong.
Nhân viên đưa đồ.
Người bên trong nhận.
Rồi anh ta lập tức rời đi.
Toàn bộ quá trình nhanh đến mức có phần bất thường.
“Chuyện này…”
Từ Vy do dự.
“Tôi muốn xem camera trong thang máy. Xem người phục vụ này. Ngoài ra, tôi còn muốn xem trong khoảng thời gian đó có ai khác xuất hiện ở tầng 18 hay từng vào phòng tôi không!”
Giọng Lâm Vãn càng lúc càng gấp.
Cô cảm thấy mình đã chạm tới một điểm rất bất thường.
Bảo vệ nhìn Từ Vy.
Sau khi nhận được cái gật đầu của cô ta, anh lập tức chuyển sang góc quay khác.
Tim Lâm Vãn đập như trống.
Cô chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường.
Tên là Lâm Vãn.
Hai mươi sáu tuổi.
Làm kế hoạch tại một công ty văn hóa quy mô vừa.
Lần này ở khách sạn năm sao Vân Khê, là vì công ty tổ chức hội nghị tri ân khách hàng, cô thuộc nhóm dự án nên phải đến trước để chuẩn bị. Công ty đã đặt cho cô một đêm nghỉ.
Với người luôn sống tiết kiệm như cô, đây là trải nghiệm vô cùng hiếm có.
Gia cảnh cô bình thường.
Từ một thành phố nhỏ thi đỗ lên thành phố lớn, dựa vào nỗ lực và sự cẩn trọng mới có thể đứng vững đến hôm nay.
Cô có bạn trai tên Thẩm Hạo, hai người tình cảm ổn định, đang dành dụm tiền mua nhà.
Gia đình Thẩm Hạo khá giả hơn cô rất nhiều.
Mẹ anh vẫn luôn không mấy vừa mắt cô, cho rằng cô không xứng với con trai bà.
Lần công tác này được ở khách sạn năm sao, cô thậm chí còn chẳng dám nói tên khách sạn với Thẩm Hạo.
Cô sợ anh nghĩ cô thích hưởng thụ.
Càng sợ mẹ anh biết rồi lại kiếm chuyện.
Điều cô muốn chỉ là hoàn thành công việc, trả phòng rồi rời đi bình yên.
Ai ngờ lại vướng vào một chuyện vừa kỳ quái vừa oan ức thế này.
4.800 tệ không phải khoản tiền nhỏ.
Quan trọng hơn, cô không thể gánh cái nồi oan này.
Một khi nhận, chẳng khác nào thừa nhận mình tham vặt, nhân phẩm có vấn đề.
Nếu khách sạn làm lớn chuyện, thậm chí còn có thể ảnh hưởng đến công việc của cô.
Người bảo vệ liên tục chuyển góc camera.
Camera thang máy.
Camera đại sảnh.
Từng phút từng giây trôi qua.
Trong phòng giám sát chỉ còn tiếng bàn phím, chuột lách cách và ánh sáng lạnh lẽo hắt ra từ những màn hình.
Đột nhiên…
Động tác của người bảo vệ khựng lại.
Anh ta khẽ “Ơ?” một tiếng rồi cúi sát người về phía màn hình.