“Ơ?”
Tiếng kêu khe khẽ của người bảo vệ khiến cả căn phòng giám sát lập tức chìm vào im lặng.
Lâm Vãn và Từ Vy gần như đồng thời nhìn về phía màn hình.
“Anh phát hiện gì sao?” Từ Vy hỏi.
Người bảo vệ không trả lời ngay. Anh nhíu chặt mày, liên tục tua đi tua lại một đoạn hình ảnh, rồi chuyển sang cửa sổ camera khác.
“Có gì đó… không đúng.”
Anh mở camera trong thang máy dành cho khách.
Khung hình hiện lên.
Thời gian 0 giờ 58 phút.
Từng vị khách lần lượt ra vào, có người trở về phòng sau buổi tiệc, cũng có người kéo vali xuống sảnh trả phòng sớm.
Anh tua nhanh đến 1 giờ 03 phút.
Mọi người nín thở theo dõi.
Trong camera hành lang, rõ ràng nam nhân viên phục vụ đang đẩy xe thức ăn đi về phía phòng 1818.
Nhưng…
Camera trong thang máy hoàn toàn không ghi lại cảnh anh ta bước ra.
Người bảo vệ chậm rãi tua lại một lần nữa.
Vẫn không có.
Từ đầu đến cuối, không hề có bất kỳ nhân viên phục vụ nào đẩy xe thức ăn đi khỏi thang máy ở tầng mười tám.
Từ Vy khẽ biến sắc.
“Sao có thể…”
Người bảo vệ lập tức chuyển sang camera thang máy phục vụ nhân viên.
Kết quả vẫn như cũ.
Không có.
Nam nhân viên ấy giống như đột nhiên xuất hiện giữa hành lang.
Lâm Vãn nhìn chằm chằm màn hình, từng đầu ngón tay lạnh buốt.
“Tôi nhớ rồi…”
Cô bỗng lên tiếng.
“Hình như… anh ta đi hơi khập khiễng.”
“Cái gì?”
Người bảo vệ lập tức phóng to hình ảnh.
Do xe phục vụ che khuất phần lớn cơ thể, lúc đầu rất khó nhận ra.
Nhưng sau khi xem chậm từng khung hình, quả nhiên chân trái của người phục vụ hơi lệch, mỗi bước đi đều ngắn hơn chân phải một chút.
Từ Vy lập tức lấy bộ đàm.
“Liên hệ trưởng bộ phận nhà hàng. Bảo anh ấy đến phòng giám sát ngay.”
Chưa đầy năm phút sau, một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi mặc đồng phục quản lý nhà hàng vội vàng chạy tới.
“Quản lý Từ, xảy ra chuyện gì vậy?”
Từ Vy chỉ lên màn hình.
“Anh xem người này.”
Người quản lý nhìn vài giây, rồi lắc đầu.
“Không phải nhân viên của tôi.”
“Có chắc không?”
“Chắc.”
Anh ta tiến sát màn hình hơn.
“Đồng phục này là mẫu cũ. Sáu tháng trước khách sạn đã đổi toàn bộ sang mẫu mới.”
Cả căn phòng lập tức im lặng.
Lâm Vãn cảm giác trái tim mình như bị ai đó bóp chặt.
“Mẫu cũ…”
Người quản lý gật đầu.
“Đúng vậy. Chỉ nhân viên cũ mới còn giữ loại đồng phục này.”
Người bảo vệ lập tức mở danh sách nhân viên đã nghỉ việc.
Từ Vy khoanh tay trước ngực, ánh mắt càng lúc càng nghiêm nghị.
“Nếu không đi thang máy…”
“Thì chỉ còn một khả năng.”
Người bảo vệ nhanh chóng mở camera cầu thang thoát hiểm.
Thời gian tiếp tục được tua ngược.
Mười hai giờ năm mươi hai phút.
Một bóng người mặc áo khoác đen, đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang xuất hiện trong cầu thang.
Trên tay hắn kéo theo một chiếc xe đẩy gấp gọn.
Sau khi lên tới tầng mười tám, hắn mở cửa thoát hiểm, biến mất khỏi góc quay.
Người bảo vệ lập tức chuyển sang camera hành lang.
Mười hai giờ năm mươi bốn phút.
Người kia xuất hiện ở cuối hành lang.
Lần này trên người vẫn là áo khoác đen.