Hắn dừng trước cửa phòng 1818.
Từ trong túi áo, hắn lấy ra một tấm thẻ.
“Tít.”
Đèn xanh sáng lên.
Cửa phòng mở.
Hắn đẩy xe vào trong.
Toàn bộ quá trình chỉ mất chưa đầy năm giây.
Lâm Vãn bỗng cảm thấy cả người lạnh toát.
“Tấm thẻ đó…”
Từ Vy cũng không còn giữ được vẻ bình tĩnh.
“Phòng 1818 chỉ có một thẻ chính đang ở trong tay cô.”
Lâm Vãn chậm rãi lấy chiếc thẻ phòng trong túi ra.
“Từ lúc nhận phòng đến giờ… nó vẫn luôn ở chỗ tôi.”
“Nói cách khác…”
Người bảo vệ nuốt khan.
“Hắn có thẻ phòng khác.”
Hoặc…
Là thẻ giả.
Từ Vy lập tức quay sang người quản lý nhà hàng.
“Anh xác nhận lần nữa.”
“Người này thật sự không phải nhân viên khách sạn?”
“Chắc chắn.”
“Vậy xe phục vụ?”
“Cũng là xe của khách sạn.”
Mọi người nhìn nhau.
Nếu không phải nhân viên.
Lại mặc đồng phục cũ.
Có xe phục vụ.
Có thẻ mở cửa.
Điều đó chứng tỏ…
Hắn đã chuẩn bị mọi thứ từ trước.
Lâm Vãn bỗng nhớ tới chiếc USB trong ba lô.
Sắc mặt cô lập tức trắng bệch.
“Không ổn…”
“Có chuyện gì?”
“Tài liệu của công ty.”
Cô gần như bật dậy.
“Trong phòng tôi còn có USB chứa bản kế hoạch hội nghị.”
Từ Vy lập tức hiểu tính nghiêm trọng của vấn đề.
“Có giá trị lớn sao?”
Lâm Vãn gật đầu.
“Đó là phương án chưa công bố. Nếu bị người khác lấy mất…”
Cô không dám nói tiếp.
Từ Vy lập tức cầm điện thoại.
“Báo cảnh sát.”
“Mời họ đến ngay.”
Sau đó cô nhìn người bảo vệ.
“Khóa toàn bộ dữ liệu camera.”
“Không ai được phép xóa hay chỉnh sửa.”
“Rõ.”
Khoảng hai mươi phút sau.
Hai cảnh sát hình sự có mặt tại khách sạn.
Sau khi nghe tóm tắt toàn bộ sự việc, họ cùng Từ Vy, Lâm Vãn và người bảo vệ lên tầng mười tám.
Cửa phòng 1818 vẫn bị niêm phong từ lúc Lâm Vãn xuống làm thủ tục trả phòng.
Một cảnh sát dùng thẻ quản lý mở cửa.
“Cạch.”
Cánh cửa từ từ hé ra.
Mọi người bước vào.
Trong phòng vẫn gọn gàng như lúc Lâm Vãn rời đi.
Chăn ga ngay ngắn.
Vali còn nguyên.
Quần áo vẫn treo trong tủ.
Không hề có dấu hiệu bị lục lọi.
Lâm Vãn lập tức mở ba lô.
Cô lật từng ngăn.
Sắc mặt càng lúc càng trắng.
“…Không thấy.”
Cô mở máy tính.
Không có.
Ngăn phụ.
Không có.
Chiếc USB màu bạc cô luôn mang theo bên mình đã biến mất.
Cảnh sát lập tức phong tỏa hiện trường.
Một người bắt đầu lấy dấu vân tay.
Người còn lại kiểm tra từng ngóc ngách trong phòng.
Bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Bỗng nhiên.
“Tìm thấy rồi.”
Một cảnh sát cúi xuống bên cạnh thùng rác trong phòng tắm.
Anh dùng găng tay nhặt lên một chiếc bình xịt nhỏ màu trắng.
Trên nhãn chỉ còn vài ký hiệu tiếng Anh đã bị mài mòn.
Bên trong hoàn toàn trống rỗng.
“Có vẻ là thuốc ngủ dạng xịt.”
Lâm Vãn kinh ngạc lắc đầu.
“Tôi chưa từng thấy thứ này.”
Cảnh sát bỏ chiếc bình vào túi vật chứng.
“Chúng tôi sẽ giám định.”
Khoảng mười lăm phút sau, kết quả lấy dấu vân tay sơ bộ được gửi tới.
Viên cảnh sát nhìn màn hình máy tính bảng, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng.
Anh ngẩng đầu nhìn Lâm Vãn.
“Cô Lâm.”
“Có chuyện gì sao?”
Anh trầm giọng nói:
“Trên chiếc bình xịt…”
“Có dấu vân tay của cô.”