Khuôn mặt bình thường.
Khóe mắt trái có một nốt ruồi nhỏ.
Mặc dù camera không quay rõ mặt, nhưng vóc dáng, dáng đi và chiều cao gần như trùng khớp hoàn toàn.
“Lập tức xác minh nơi ở hiện tại của Hà Quân.”
Đội trưởng ra lệnh.
…
Bốn mươi phút sau.
Xe cảnh sát dừng trước một khu chung cư cũ nằm ở ngoại thành.
Căn phòng thuê của Hà Quân chỉ rộng hơn hai mươi mét vuông.
Cửa không khóa.
Nhưng bên trong đã không còn ai.
Đồ đạc bị thu dọn khá sạch sẽ.
Như thể chủ nhân biết trước sẽ có người tìm đến.
Một cảnh sát bắt đầu khám xét.
Không lâu sau.
“Tìm thấy rồi.”
Trong chiếc tủ quần áo cũ kỹ có treo một bộ đồng phục khách sạn mẫu cũ.
Ngực áo còn thêu logo khách sạn Vân Khê.
Bên dưới là một chiếc máy làm thẻ từ cỡ nhỏ.
Bên cạnh còn có mấy tấm thẻ trắng chưa ghi dữ liệu.
Từ Vy nhìn thấy, sắc mặt trắng bệch.
“Hắn tự làm thẻ phòng.”
“Thảo nào có thể mở cửa.”
Lâm Vãn vẫn đứng lặng ở góc phòng.
Cô không hiểu.
Một người đã nghỉ việc nửa năm.
Vì sao lại nhắm vào mình?
Đúng lúc ấy.
Một cảnh sát mở ngăn kéo bàn học.
Bên trong chất đầy phong bì.
Anh rút ra một xấp ảnh.
“Cái này…”
Những tấm ảnh lần lượt được trải lên bàn.
Lâm Vãn chỉ nhìn một cái đã cứng người.
Ảnh cô tan làm.
Ảnh cô đứng chờ xe buýt.
Ảnh cô đi siêu thị.
Ảnh cô và Thẩm Hạo ăn cơm.
Ảnh cô bước vào tòa nhà công ty.
Thậm chí…
Còn có cả ảnh cô kéo vali bước vào khách sạn Vân Khê hôm qua.
Mỗi bức ảnh đều ghi ngày tháng phía sau.
Sớm nhất…
Là ba tháng trước.
Lâm Vãn cảm thấy hai chân mềm nhũn.
Ba tháng.
Suốt ba tháng qua.
Có người vẫn luôn theo dõi cô.
Mà cô hoàn toàn không hay biết.
Từ Vy vội đỡ lấy cô.
“Cô không sao chứ?”
Lâm Vãn lắc đầu.
Giọng cô rất khẽ.
“Tôi… chưa từng gặp người này.”
Đội trưởng cảnh sát nhìn chồng ảnh trên bàn.
Ánh mắt trở nên nghiêm nghị hơn.
“Đây không còn là vụ trộm tài liệu đơn thuần.”
“Có người đã lên kế hoạch từ rất lâu.”
Ngay lúc đó.
Một cảnh sát khác cầm chiếc điện thoại cũ được tìm thấy dưới gầm giường đi tới.
“Máy không có mật khẩu.”
“Mở được rồi.”
Trong điện thoại gần như không có ảnh cá nhân.
Chỉ có một ứng dụng ghi âm.
Tập tin cuối cùng được tạo cách đây ba ngày.
Anh bấm mở.
Trong căn phòng yên tĩnh lập tức vang lên tiếng một người phụ nữ.
Giọng nói đã được xử lý bằng phần mềm, nghe méo mó và lạnh lẽo.
“Chỉ cần khiến cô ta không còn mặt mũi ở lại công ty.”
“Phần còn lại không liên quan đến anh.”
Đoạn ghi âm chỉ dài hơn mười giây.
Sau đó kết thúc.
Không ai nói thêm lời nào.
Lâm Vãn siết chặt hai tay.
Có người bỏ tiền.
Có người theo dõi.
Có người đột nhập phòng cô.
Tất cả đều hướng về cùng một mục đích.
Hủy hoại cô.
Nhưng rốt cuộc…
Là ai?
Trên đường trở về khách sạn để tiếp tục lấy lời khai, điện thoại của Lâm Vãn bất ngờ rung lên.
Là một tin nhắn từ số lạ.
Không có chữ.
Chỉ có một bức ảnh.
Ảnh được chụp trong căn phòng 1818.
Người nằm trên giường chính là cô.
Cô đang ngủ rất say.
Hoàn toàn không biết có người đứng ngay bên cạnh.
Điều khiến Lâm Vãn sởn tóc gáy hơn cả…
Là góc chụp.
Bức ảnh được chụp từ đầu giường.
Khoảng cách chưa đến một mét.
Phía dưới chỉ có đúng một dòng chữ.
“Đây mới chỉ là bắt đầu.”