Lâm Vãn gần như thức trắng đêm.
Chỉ cần nhắm mắt lại, cô lại nhìn thấy bức ảnh mình đang ngủ say trên chiếc giường trong phòng 1818.
Người chụp đứng ngay sát đầu giường.
Khoảng cách gần đến mức chỉ cần đưa tay là có thể chạm vào cô.
Nghĩ đến điều đó, toàn thân cô lạnh toát.
Sáng hôm sau, khi vừa bước ra khỏi phòng lấy lời khai, điện thoại bỗng liên tục rung lên.
Tin nhắn trong nhóm công ty hiện lên dồn dập.
Lâm Vãn mở ra.
Trong nhóm nội bộ hơn hai trăm người, một đoạn video dài hơn một phút đang được truyền tay nhau.
Tiêu đề chỉ vỏn vẹn mấy chữ.
“Đây là đồng nghiệp của chúng ta sao?”
Tay cô khẽ run.
Cô bấm mở.
Trong video, một người đàn ông mặc áo khoác đen dùng thẻ mở cửa phòng 1818 rồi bước vào.
Sau đó là cảnh hai lần nhân viên phục vụ mang thức ăn đến.
Điều đáng sợ nhất là…
Video đã bị cắt ghép.
Đoạn người đàn ông rời khỏi phòng sau hơn ba mươi phút hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó, người xem chỉ thấy hắn đi vào, rồi liên tiếp có ba suất ăn khuya được đưa đến.
Cuối video còn cố tình chèn thêm dòng chữ:
“Đi công tác hay hẹn hò?”
Phía dưới, hàng chục bình luận liên tục xuất hiện.
“Không ngờ nhìn hiền mà sống thoáng vậy.”
“Nghe nói còn làm mất tài liệu công ty.”
“Khách sạn năm sao đúng là biết hưởng thụ.”
“Có khi tiền ăn khuya còn bắt công ty thanh toán.”
Mỗi một câu đều như một nhát dao.
Lâm Vãn lặng người nhìn màn hình.
Không ai hỏi sự thật.
Cũng chẳng ai nghĩ đến việc video có thể đã bị chỉnh sửa.
Họ chỉ nhìn thấy điều mình muốn thấy.
Đúng lúc ấy, điện thoại lại reo.
Lần này là Trần Khải.
“Lâm Vãn, lập tức đến phòng họp tầng ba.”
“Giám đốc muốn gặp em.”
…
Phòng họp nhỏ của khách sạn.
Ngoài Trần Khải còn có giám đốc nhân sự và tổng giám đốc dự án.
Không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Tổng giám đốc nhìn cô hồi lâu mới lên tiếng.
“Lâm Vãn.”
“Chuyện trên mạng nội bộ công ty em đã xem chưa?”
“Rồi.”
“Có gì muốn giải thích không?”
Lâm Vãn hít sâu một hơi.
“Video bị cắt ghép.”
“Tối qua cảnh sát đã vào cuộc.”
“Có người giả làm nhân viên khách sạn đột nhập phòng tôi.”
“USB của công ty cũng bị lấy mất.”
Trần Khải lập tức nói:
“Nhưng hiện giờ chưa có bằng chứng.”
“Điều công ty cần là ổn định dư luận.”
Giám đốc nhân sự chậm rãi tiếp lời.
“Ban lãnh đạo quyết định tạm thời đình chỉ công tác của em.”