"Lúc ba mẹ nhận nuôi Đình Đình, Đình Đình cũng rất nhỏ, con có thể trách ba mẹ, nhưng không thể trách Đình Đình, ba mẹ nợ con sau này đều sẽ bù đắp cho con."
"Đúng vậy! Chị, em không có ý định tranh giành gì với chị cả."
Tống Đình Đình vô tội lắc đầu.
Tôi phi.
Lúc cô ta ở trường học hiến mị với Cố Hoài Tắc cũng không phải như thế này.
Người này sao còn trước mặt một đằng sau lưng một nẻo thế.
Tôi cười lạnh không nói chuyện.
Bởi vì tôi tới vội vàng, trong nhà chỉ có thể dọn dẹp trước một phòng cho khách cho tôi.
Có điều đồ đạc đều là mẹ Tống đích thân chọn lựa, trong tủ quần áo cũng đều nhét đầy quần áo hàng hiệu.
Chờ tôi tắm xong đi ra, mẹ Tống đang ngồi ở mép giường yên lặng rơi nước mắt.
Sau khi nhìn thấy tôi, vội vàng lau đi.
"Mỹ Hàm, mẹ thật sự rất nhớ con, nhưng con biết đấy, Đình Đình cũng là con gái của ba mẹ, ba mẹ không thể không để ý đến cảm nhận của con bé, con không cần sợ con bé sẽ cướp đi đồ của con, là của con thì đều sẽ là của con."
Mẹ Tống cười kéo tôi đến trước tủ quần áo.
Sau khi mở tủ quần áo ra, bà ta bắt đầu chọn chọn lựa lựa, lấy quần áo ướm lên người tôi so sánh một chút.
Chất liệu váy nhỏ rất trơn, là loại tôi chưa từng thấy bao giờ.
Nhãn mác bên trên đều chưa cắt bỏ.
"Mỹ Hàm, con mau đi thử xem, không thích thì ngày mai mẹ lại đưa con đi mua."
Mẹ Tống muốn trang điểm cho tôi, để tôi trông đàng hoàng một chút.
Dù sao lúc tôi tới, trên người chỉ mặc áo thun rộng thùng thình, còn có quần jean.
"Cái váy này, tôi phải làm thuê bốn tháng mới có thể mua được."
"Bởi vì tuổi tôi còn nhỏ, tiền công ông chủ trả ít hơn nhân viên chính thức rất nhiều."
"Nhưng tôi không đi làm thuê, sẽ không có tiền ăn cơm, không có tiền trả tiền phòng, đóng học phí."
"Những thứ này là Tống Đình Đình muốn thì có thể có được tất cả, các người một câu lại một câu cô ta là con gái các người, có từng nghĩ tới tâm trạng của tôi không?"
"Mỹ Hàm..."
Mắt mẹ Tống lại đỏ lên, bà ta luống cuống nhìn tôi.
"Hiện giờ ba mẹ đã tìm được con về rồi, sau này con cứ sống hòa thuận với Đình Đình, làm chị em tốt không được sao?"
"Con muốn cái gì, ba mẹ đều sẽ cố gắng hết sức bù đắp cho con."
Tôi không muốn nói chuyện, ra hiệu tôi buồn ngủ, sau đó mẹ Tống liền rời khỏi phòng trước.
Tất cả những chuyện này đều giống như nằm mơ vậy.
Nhưng trong lòng tôi thật sự không cách nào cân bằng.
Tại sao bọn họ có tiền có thế, không kiên trì đi tìm tôi, mà là lại nhận nuôi một đứa, để cô ta trở thành thế thân của tôi.
Mười mấy năm trước không quản tôi, đột nhiên tìm được rồi, lại bức thiết muốn tôi trở thành một đưa con gái ưu tú.
Tình yêu thiếu thốn, thật sự là vật chất có thể bù đắp được sao?
Thật là buồn cười.