Ngày hôm sau.
Mới bảy giờ, mẹ Tống đã vội vã gọi tôi dậy.
"Mỹ Hàm, cô giáo đã tới rồi, chúng ta bắt đầu học từ hôm nay nhé."
"Đình Đình sẽ cùng học với con."
Tống Đình Đình còn phải học mấy cái này?
Tôi mờ mịt, chờ đến lúc thật sự bắt đầu học tôi mới hiểu ra.
Tôi phải học tư thế ngồi tư thế đứng trước, mà Tống Đình Đình đang học đàn piano.
Ánh mắt khinh thường trộm cười của cô ta luôn bị tôi phát hiện.
"Không học nữa!"
Tôi bực bội tùy ý ngồi xuống.
Roi của cô giáo lập tức muốn rơi xuống, mẹ Tống kịp thời hô dừng.
"Mỹ Hàm, con không học thì làm sao có thể nhanh chóng hòa nhập với Đình Đình bọn họ chứ?"
"Thành tích con không tốt, nói không chừng thi đại học không lý tưởng, ba mẹ còn phải đưa con ra nước ngoài du học, đến lúc đó nếu con ngôn ngữ bất thông sẽ càng rắc rối..."
Tôi vội vàng cắt ngang bà ta.
"Trước khi bà sắp xếp cuộc đời tôi, có thể suy nghĩ đến cảm nhận của tôi một chút hay không!"
Tống Đình Đình vội vàng đi tới chỉ trích tôi.
"Chị, mẹ đây là lo nghĩ cho chị, chẳng lẽ chị còn muốn giống như mấy tên côn đồ sao?"
"Em vốn tưởng rằng chị đi lại gần gũi với Cố Hoài Tắc, không nghĩ tới hai người lại sống chung."
Tống Đình Đình nói xong, ánh mắt cô giáo bên cạnh nhìn tôi đều mang theo khinh bỉ.
Nhưng lại sợ hãi mẹ Tống, không dám biểu hiện quá rõ ràng.
"Đình Đình, không được nói nữa, con đi luyện đàn, Mỹ Hàm sẽ hiểu rõ ba mẹ tốt cho con bé thôi."
Mẹ Tống có chút nghẹt thở, đau đầu day day thái dương.
Tôi cười gượng hai tiếng.
"Vậy mẹ cô có biết cô ở trường học ngày ngày đuổi theo cái gọi là tên côn đồ kia chạy không?"
Còn tưởng rằng Tống Đình Đình thích Cố Hoài Tắc bao nhiêu.
Lúc trước mặt người ta, thì gọi Cố Hoài Tắc bạn học, sau lưng thì là tên côn đồ.
Thật thú vị.
"Mỹ Hàm, sao con còn vu khống em gái!"
Mẹ Tống giật mình nhìn tôi.
Sao cơ, Tống Đình Đình nói tôi thì không sao, tôi nói cô ta một câu, liền thành vu khống rồi.
Tống Đình Đình giống như con thỏ nhỏ bị kinh hãi, trốn ra sau lưng mẹ Tống.
Khóe miệng trộm cười của cô ta trông thật khó coi.
"Đúng đúng đúng, các người nói cái gì cũng đúng!"
Tôi lười cãi nhau với bọn họ.
Nhưng tôi không phối hợp, cô giáo cũng không có cách nào dạy tiếp được, mẹ Tống đành phải tiễn cô giáo đi trước.
Tôi nhân lúc mẹ Tống và Tống Đình Đình uống trà chiều, vội vàng chuồn ra ngoài.
"..."
Lúc tìm được Cố Hoài Tắc, anh đang ở chợ mua thức ăn.
Đáy mắt anh có chút vui mừng, nhưng lại lo lắng.
"Tiểu Lục, sao nhanh như vậy đã tới tìm anh?"
"Em tới tìm anh, ba mẹ em chắc chắn không thích, mau về đi."
"Anh Hoài Tắc, chúng ta cũng là người một nhà, hôm nay... em muốn ăn cá kho tàu."
Tôi chỉ vào mấy con cá nhỏ trong túi anh nói.
"Được được được."
Đừng nhìn Cố Hoài Tắc là trùm trường, đánh nhau còn cực ác, thực ra nấu cơm cũng siêu ngon.
Tôi nói sao hôm nay anh mua nhiều thức ăn như vậy, hóa ra là anh em của anh đều tới.
"Tiểu Lục, nghe nói em là con gái nhà giàu à?"
"Tiểu Lục, giàu sang chớ quên nhau!"
"Tiểu Lục, tới, uống một cái!"
Mấy đứa con trai cười vui vẻ, Cố Hoài Tắc xào rau xong liền ra tiếp bọn họ.
Tôi cũng bưng nước trái cây, ra vẻ ta đây uống với bọn họ.
Bởi vì tôi là con gái, cho nên bọn họ từ trước tới giờ không cho tôi uống rượu.
Nếu nói tôi và bọn họ có điểm chung gì, thì đó đại khái là đã từng đều bị bắt nạt.
Đương nhiên, ngoại trừ Cố Hoài Tắc.
Bởi vì nắm đấm của anh đủ cứng.
Mọi người ăn uống no say đều đi về trước, tôi cùng Cố Hoài Tắc dọn dẹp tàn cuộc.
"Anh Hoài Tắc, bây giờ em có tiền rồi, chúng ta có thể yêu đương được chưa?"
Tôi đột nhiên ghé sát vào nói.
Cố Hoài Tắc bị tôi dọa sợ, anh vội vàng kéo giãn khoảng cách.
Dường như là sợ tay bẩn làm bẩn bộ quần áo hàng hiệu của tôi.
Đột nhiên, tôi có chút ghét bộ quần áo này.
"Tiểu Lục, học hành cho giỏi, em nhìn xem cái thành tích đội sổ kia của em, yêu đương cái gì mà yêu đương, một con nhóc ranh!"
Cố Hoài Tắc rầy la tôi, còn vừa đang thu dọn vỏ chai rượu.
Xì, lại là câu trả lời y như cũ.