Hôm nay là ngày mùng 1 Tết.
Anh trai tôi dẫn theo chị dâu Dương Hiểu Thu và đứa cháu trai 7 tuổi của tôi đến nhà chúc Tết.
Vừa mới vào cửa, cháu trai đã chạy tót vào phòng tôi.
Nó ngồi trước bàn máy tính của tôi, gõ bàn phím kêu lách cách.
"Mẹ, con muốn chơi máy tính."
Dương Hiểu Thu thấy vậy, mất kiên nhẫn thúc giục tôi.
"Còn không mau giúp cháu cô mở máy tính lên? Không thấy nó muốn chơi à?"
Tôi bình tĩnh nói.
"Chị dâu, trong máy tính có rất nhiều tài liệu quan trọng của em, không tiện cho Đồng Đồng chơi đâu."
Chị ta nghe tôi nói vậy, lại đột nhiên trừng lớn mắt, cao giọng.
"Con trai tôi chỉ chơi một trò chơi, ai thèm đụng vào mấy cái tài liệu rác rưởi của cô? Tôi thấy cô là không muốn cho nó chơi, tìm cớ thì có."
Tôi cau mày nhìn về phía anh trai.
Anh tôi cẩn thận liếc nhìn Dương Hiểu Thu một cái, sau đó ghé vào tai tôi nói nhỏ.
"Em cứ mở máy tính lên cho nó chơi đi!"
Lúc này, mẹ tôi đi thẳng đến trước máy tính, ấn nút khởi động.
"Cháu trai tôi muốn chơi máy tính, cái loại làm cô như mày không biết nhường nhịn nó à?"
Cũng may, máy tính của tôi có mật khẩu.
Cho dù có mở máy, không có tôi nhập mật khẩu, nó cũng không chơi được.
Thấy chơi máy tính không được, cháu trai tôi lại chuyển ánh mắt sang đống đồ chơi của tôi.
Nó đi loanh quanh, cầm lên con búp bê tôi đặt ở trong góc.
Nhìn con búp bê đó, tôi có chút hoảng hốt.
Tất cả những gì đã trải qua ở kiếp trước như đèn kéo quân lướt qua trong đầu tôi.
Kiếp trước, nó cũng để mắt tới con búp bê này, muốn mang về nhà.
Nhưng bên trong con búp bê đó, có một con tiểu quỷ được tôi thuần dưỡng.
Lúc đầu, tôi đã tốn rất nhiều công sức.
Mới có thể thuần phục con tiểu quỷ này, đặt vào trong con búp bê không mấy bắt mắt kia.
Trẻ con thể chất yếu, dễ bị tiểu quỷ nhập xác nhất.
Tôi lo lắng cho sự an nguy của nó, nên mới không để nó mang con búp bê về.
Nhưng không ngờ, chẳng những Dương Hiểu Thu mắng tôi không biết xấu hổ.
Nói tôi người lớn thế này rồi, còn đi tranh đồ với một đứa trẻ con.
Ngay cả đứa cháu trai 7 tuổi cũng ghi hận tôi.
Nó lén lút nhét pháo vào trong lỗ tai tôi.
Cuối cùng, khiến tôi bị xuất huyết não mà chết.
Tôi lắc lắc đầu, nhìn con búp bê trong lòng cháu trai, toét miệng cười.
"Thích con búp bê này không? Cô tặng cho cháu đấy."
Sau khi ăn cơm tối xong.
Cháu trai ôm búp bê vui vẻ ra về.
Một tiếng sau, Dương Hiểu Thu đăng một bài lên vòng bạn bè.
Hình ảnh là một cái bàn, bên trên bày đầy đủ các loại đồ chơi.
Trong đó, con búp bê của tôi được đặt ở vị trí nổi bật nhất.
Chị ta viết.
"Con trai lớn thế này, chưa bao giờ cần tôi phải mua đồ chơi cho."
Tôi thấy bên dưới có người bình luận hỏi.
"Không phải mua, vậy nhiều đồ chơi thế này là ở đâu ra vậy?"
Dương Hiểu Thu không biết ngượng mồm trả lời.
"Đều là người khác thấy Đồng Đồng nhà tôi đáng yêu, chủ động tặng đấy."
Tôi nhìn thấy cái này, cười khẩy một tiếng.
Ai mà chẳng biết Đồng Đồng nhà chị ta thích giở trò ăn vạ nhất.
Tôi đã sớm nghe nói rồi.
Mỗi khi đến dịp lễ tết, Dương Hiểu Thu lại thích dẫn theo Tô Đồng đi khắp nơi thăm hỏi.
Mỗi khi ở nhà người khác nhìn trúng cái gì.
Tô Đồng đều sẽ trực tiếp ôm lấy không buông tay.
Nếu là nhìn trúng mấy món đồ rẻ tiền.
Đa phần mọi người sẽ tặng luôn mấy thứ đó cho Tô Đồng.
Nếu là nhìn trúng những món đồ quý giá.
Dương Hiểu Thu cũng sẽ ở bên cạnh châm ngòi thổi gió.
"Trẻ con thích, cô cứ tặng cho nó thì làm sao?"
"Cô là người lớn, sẽ không đến mức còn muốn tranh đồ với trẻ con chứ?"
"Đúng là keo kiệt, sau này chúng tôi không đến nhà cô nữa."
Dựa vào ngón nghề ăn vạ này.
Hai mẹ con nhà này đã vơ vét được không ít đồ tốt ở nhà bạn bè thân thích.
Nhìn con búp bê được đặt ở chính giữa, tôi cười lạnh trong lòng.
Kẻ ác tự có ác quỷ trị.
Đừng vội, báo ứng vẫn còn ở phía sau đấy.