Thấm thoắt, Tết đã qua, trường học cũng đã khai giảng.
Ngày đầu tiên đi học, mẹ tôi đã nhận được điện thoại của Dương Hiểu Thu.
Nói là Tô Đồng đánh người ở trường, giáo viên muốn gặp phụ huynh.
Dương Hiểu Thu nói mình không rảnh, nên mới gọi điện thoại, bảo mẹ tôi mau chóng qua đó trước.
Tôi lái xe chở mẹ đến trường học.
Vừa hỏi thăm, chúng tôi mới biết được.
Là Tô Đồng nhìn trúng hộp bút chì của bạn cùng bàn, liền trực tiếp cướp về tay mình.
Bạn nhỏ cùng bàn không chịu, hai người liền xảy ra tranh chấp.
Tô Đồng đánh người ta tím tái cả mặt mũi.
Mẹ tôi ở đó cứ liên tục xin lỗi phụ huynh nhà người ta.
Giáo viên đi đến trước mặt tôi, nói với tôi.
"Chị là mẹ của Tô Đồng phải không? Vừa nãy, tôi hỏi Tô Đồng vì sao lại cướp đồ của người khác, trò ấy lại nói mẹ đã bảo, chỉ cần là thứ mình thích, thì đó chính là của mình. Phụ huynh các chị sao lại dạy dỗ con cái như vậy chứ."
Tôi cười lắc đầu.
"Cô giáo, cô hiểu lầm rồi, tôi là cô của nó."
Lúc này, Dương Hiểu Thu từ ngoài cửa vội vàng đi vào.
Vừa vào văn phòng, chị ta liền lớn tiếng kêu la.
"Là ai dám đánh con trai tôi?"
Giáo viên thấy thế, vội vàng kéo chị ta sang một bên.
"Mẹ Đồng Đồng, là con trai chị cướp đồ của người khác trước, cũng là con trai chị động thủ trước."
Tiếp đó, giáo viên kể lại toàn bộ quá trình sự việc cho Dương Hiểu Thu.
Sau khi biết rõ đầu đuôi sự việc.
Dương Hiểu Thu chạy thẳng đến trước mặt phụ huynh nhà kia mắng lớn.
"Các người dạy con kiểu gì vậy? Không phải chỉ là nhìn trúng cái hộp bút chì của các người thôi sao? Trực tiếp đưa cho con trai tôi không phải là được rồi à, cứ giằng qua giằng lại, thế không phải là tìm đánh sao?"
Nói xong, chị ta dắt Tô Đồng nghênh ngang bỏ đi.
Phụ huynh đối phương nghe Dương Hiểu Thu nói vậy, càng tức giận hơn.
Dọa sẽ đến tòa án kiện chúng tôi.
Cuối cùng, dưới sự hòa giải của giáo viên nhà trường.
Mẹ tôi đền cho người ta 1 vạn tệ, chuyện này mới coi như xong.
Trên đường về nhà, mẹ tôi cứ liên tục trách mắng tôi.
"Ở trường cứ như người câm ấy, không biết nói đỡ cho cháu mày vài câu à?"
Tôi nhún vai.
"Là nó sai trước, con dựa vào cái gì phải nói đỡ cho nó?"
Mẹ tôi nghe vậy càng thêm tức giận.
"Đồng Đồng có người cô như mày, đúng là xui xẻo tám đời."
Tôi cười không cho là đúng.
Chị nói đúng rồi.
Người cô là tôi đây, chẳng phải đã tự tay tặng cho nó một con tiểu quỷ sao?
Theo pháp lực suy tính, con tiểu quỷ đó tối nay chắc sẽ nhập vào người Tô Đồng.
Đến lúc đó, không biết bọn họ có nhớ tới hay không.
Nó vẫn còn có một người cô tinh thông thuật số đấy?