Đợi đám đông giải tán.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình Ôn Chi Chi.
Cô bé tĩnh lặng mà nhìn tờ giấy, thất thần.
Tôi sấn tới, nhìn thấy đó là một tờ giấy chứng nhận quyên góp.
Bên trong còn kẹp lấy một tấm bưu thiếp viết tay của con gái từ hồi còn học tiểu học:
Ôn Chi Chi, chào cậu.
Những tiền này cho cậu hoa. Tạm biệt.
Đây là thứ con gái nhờ tôi gửi đi.
Nhưng không có địa chỉ, không có số điện thoại, hết cách để gửi đi.
Tôi chỉ có thể bảo tồn đem cất chứa.
Thật không nghĩ tới, cách xa nhiều năm, rốt cuộc nó vẫn là đã đến được trong tay người nhận.
Ôn Chi Chi "phốc xuy" bật cười một tiếng, nước mắt lại tuôn rơi lả chả.
Tôi thở dài một hơi, giơ tay xoa xoa đỉnh đầu cô bé.
"Ôn Chi Chi, con có biết con tuyệt vời lắm không, Vụ Vụ vẫn luôn lấy con làm tấm gương sáng, con bé cảm thấy con rất thông minh, học tập tốt, còn rất dũng cảm. Con dựa vào chính bản thân mình đi ra khỏi ngọn núi lớn, con thật sự rất ưu tú, chuyện này rồi cũng sẽ qua đi thôi."
Ôn Chi Chi khóc không thành tiếng.
Mấy ngày sau đó.
Vợ chồng nhà họ Phó vì muốn vãn hồi dư luận, đã ngỏ ý muốn chính thức nhận nuôi Ôn Chi Chi làm con gái, nhưng đã bị Ôn Chi Chi cự tuyệt.
Nhưng qua ngày hôm sau.
Cha mẹ ruột của Ôn Chi Chi liền tìm tới bệnh viện, luôn miệng nói rằng con gái bị bắt cóc nhiều năm, hiện tại rốt cuộc cũng tìm thấy, bọn họ muốn đem con gái đưa về nhà, muốn đem cô bé nhận tổ quy tông.
Bọn họ dẫn theo một đoàn người từ giới truyền thông hùng hùng hổ hổ tìm tới, mang bộ dáng có thế lớn đại bộ phận nếu không đón được Ôn Chi Chi trở về quyết không bỏ qua.
Chuyện này là do Cố Triều Dương làm.
Hắn không hy vọng Ôn Chi Chi có cuộc sống tốt hơn.
Ở trong cốt truyện ban đầu, Cố Triều Dương đấu không lại Phó Diệp Đình, liền đem thủ đoạn toàn bộ dùng lên người Ôn Chi Chi, hiện tại bất quá cũng chỉ là ngựa quen đường cũ, lập lại mánh lới mà thôi.
May mà tôi đã có chuẩn bị từ sớm.
Tôi đã đưa cho Ôn Chi Chi một bản báo cáo giám định thân nhân ADN.
Ôn Chi Chi trước mặt tất cả truyền thông lấy nó đem ra sáng ngời.
Bản báo cáo giám định đó viết rành rành trên đó là: Cố Triều Dương cùng ba của Phó Diệp Đình hoàn toàn có mối quan hệ di truyền sinh học.
Hôm đó, Cố Triều Dương đang xem kịch hay luống cuống tay chân.
Phó phu nhân vốn đang cho rằng trả thù thành công lúc này mới triệt để phát điên.
Bà ta níu chặt lấy Cố Triều Dương chính là một trận lốp bốp tát liên tục điên cuồng.
Con gái thông qua đạn mạc để nói cho tôi biết.
Phó phu nhân sở dĩ thiên vị Cố Triều Dương, là cho rằng bản thân mình đã từng tông chết mẹ ruột của Cố Triều Dương, e sợ bị Cố Triều Dương đi kiện, lúc này mới phải ủy khuất con trai ruột của mình, bênh vực kẻ thù Cố Triều Dương.
Ai ngờ, mẹ ruột của Cố Triều Dương là tình nhân của Phó tiên sinh, biết rõ mình mắc phải bệnh ung thư, chữa không khỏi nữa, liền cố ý ăn vạ Phó phu nhân, vì để cho con trai mình lót đường mưu một cái tiền đồ.
Người mà Phó phu nhân đang nuôi trên thực tế lại chính là con riêng của chồng mình.
Cố Triều Dương năm đó vì để có được sự tín nhiệm của Phó phu nhân, kiên quyết không chịu đổi họ, còn lập ra hình tượng hiếu tử cho chính mình.
Ai biết được, hắn có thể trơ mắt đứng nhìn mẹ ruột vì chính mình mà lao đầu vào gầm xe chứ?
Kịch tính của hào môn này còn nhiều mánh khóe hơn cả mướp đắng nhỏ của Ôn Chi Chi nhiều.
Súng lớn súng nhỏ trong cùng một thời gian đều chĩa thẳng vào Phó phu nhân và Cố Triều Dương.
Con gái nhón gót chân hóng chuyện.
Chờ đến khi không nhìn thấy nữa, vẫn như cũ vẫn còn thòm thèm.
Con bé nhỏ giọng hỏi tôi làm sao biết được Cố Triều Dương là con riêng của Phó tiên sinh, đạn mạc đâu có đề cập tới đâu a.
"Đọc nhiều tiểu thuyết quá rồi cũng sẽ tự biết thôi."
Bảo bối à, mười bộ thiên kim thật giả, thiếu gia thật giả, thì hết tám bộ đều là viết như vậy đó nha.
Cuốn này không có đạo lý nào lại đi là ngoại lệ đi?
Dù sao, nó cũng rất cẩu huyết mà.
Tờ giấy báo cáo giám định thân nhân đó mặc dù lấy mẫu phi pháp, nhưng kết quả phía trên lại là hàng thật giá thật nha.
Trong phòng bệnh, chỉ còn lại cha mẹ ruột của Ôn Chi Chi, tôi, Vụ Vụ cùng với vệ sĩ của tôi.
Vụ Vụ hôm nay đáng nhẽ ra nên đi học, nhưng con bé kiên quyết muốn đi cùng Ôn Chi Chi.
Tôi suy nghĩ một chút muốn để cho con bé mở mang kiến thức, liền đồng ý.
Tôi không để ý đến ba mẹ của Ôn Chi Chi.
Chỉ lột một quả quýt, chia cho Ôn Chi Chi và Vụ Vụ.
"Ăn quýt đi con."
Hai đứa nhỏ đều rất ngoan, cầm lấy quýt, nhìn nhau cười một cái, ngọt ngào bắt đầu ăn.
Ba Ôn bước đến, vươn tay liền muốn kéo Ôn Chi Chi đứng lên.
Lại bị vệ sĩ của tôi đưa tay ngăn cản.
Ông ta dường như cũng nhìn ra được tôi không dễ chọc, la lối om sòm rằng ông ta là cha ruột của Ôn Chi Chi.
"Trên đời này không có cái đạo lý nào con gái không nhận cha ruột cả."
"Đồ mù pháp luật, Ôn Chi Chi hiện tại là con gái của tôi, với ông có quan hệ gì?"
Tôi chói lọi lấy ra một tờ giấy nhận nuôi.
Trên thực tế, quá trình thủ tục nhận nuôi bình thường sẽ không có nhanh như vậy.
Nhưng chuyện của Ôn Chi Chi thật sự quá mức gây chú ý, hơn nữa bản thân nguyện vọng của Ôn Chi Chi cũng đặc biệt mong muốn để cho tôi nhận nuôi, cho nên bên phía cảnh sát liền giúp đỡ tạo lối đi đặc biệt.
Giấy chứng nhận nhận nuôi vừa mới đến tay tôi từ tối ngày hôm qua, vẫn còn rất nóng hổi.
Ba Ôn tức đến hỏng người.
Ông ta kêu gào xông lên liền muốn đánh người.
Tôi lập tức ra lệnh cho vệ sĩ đem cả đám người đó vứt ra ngoài.
"Tôi muốn làm giám định thân nhân, giám định một chút liền biết nó có phải là con gái của tôi hay không, ai cũng đừng hòng trốn tránh. Ôn Chi Chi, đứa con gái bất hiếu này, bám được vào người giàu có liền không cần cha mẹ nữa. Đám người có tiền chuyên môn cướp con gái của người khác như các người, đồ không biết xấu hổ!!!"
Ông ta ở bên ngoài lớn tiếng kêu gào, ý đồ muốn mưu cầu sự đồng tình từ đám đông.
Quýt trong tay Ôn Chi Chi không còn ngọt nữa, cô bé có chút lo âu nhìn về phía tôi.
"Dì ơi…"
"Đừng sợ, chỉ cần con từ chối, bất cứ ai cũng không có tư cách cầu xin con làm giám định thân nhân."
"Nhưng ông ta thật sự là… của con…"
"Suỵt…"
Tôi vươn tay che lấy cái miệng nhỏ nhắn của con bé.
"Có giấy khai sinh không? Có từng chu cấp cho con một đồng nào không? Có lịch sử sinh sống cùng nhau hay không?"
"Cái gì cũng đều không có, tùy tiện chui ra một người muốn nhận con làm con gái, con có thời gian để bận tâm cho bọn họ hay sao?"
"Chi Chi, phải ghi nhớ kỹ một điều, chỉ cần con không đồng ý, không có bất kỳ người nào có thể ép buộc con đi làm giám định thân nhân."
"Cho dù có người nhổ tóc của con đi làm giám định, con không thừa nhận, thì kết quả đó cũng không phải là của con."
"Nếu ông ta không phục, cứ việc đi mà kiện. Đánh quan tòa nhanh thì mất ba tháng, chậm thì mất một hai năm."
"Mà vào tháng bảy năm sau, con sẽ tròn mười tám tuổi, liền là một người trưởng thành rồi, con còn phải sợ cái gì nữa chứ?"
"Con chỉ cần nhớ kỹ, chỉ cần con không muốn, không ai có thể làm gì được con nha!"
Ôn Chi Chi ngơ ngác.
Rất lâu sau đó, cô bé bỗng nhiên nhào tới ôm chặt lấy tôi.
"Mẹ ơi!"
"Ơi~"
"Mẹ ơi~"
Thanh âm mang theo dấu ngã lượn sóng đó, là của Vụ Vụ.
Con bé cũng nhào vào lòng của tôi.
Hai chúng tôi cùng nhau kẹp Ôn Chi Chi ở giữa, Ôn Chi Chi bị ép đến mức khuôn mặt nhỏ bé trắng bệch, nhưng cô bé cười vô cùng vui vẻ.
Chúng tôi cũng cười đến cực kỳ vô tâm vô phế.
Vụ Vụ cảm thấy bản thân cuối cùng cũng giúp đỡ được cô bé quen biết từ thuở ấu thơ.
Còn tôi vẫn luôn cảm thấy, tôi có lẽ là thật sự sắp kết thúc hết thảy mọi chuyện, thật sự có thể cùng con gái quay trở lại nhịp sống bình yên ngày thường.