Sau khi Ôn Chi Chi xuất viện, liền trực tiếp dọn đến ở nhà của tôi.
Hàng xóm sát vách nhà họ Phó cực kỳ náo nhiệt.
Vợ chồng nhà họ Phó đang ầm ĩ ly hôn, động tĩnh rất lớn.
Hàng xóm vừa muốn phàn nàn oán thán, vừa muốn hóng drama hít hà, cực kỳ xoắn xuýt.
Cố Triều Dương bị đuổi ra khỏi nhà họ Phó, nhưng lại ôm theo một khoản tiền lớn, khiến cho Phó phu nhân tức điên hộc máu.
Phó Diệp Đình bỏ nhà đi cũng đã được rất nhiều ngày.
Hắn vô cùng bất hạnh, bị người ta bắt cóc rồi.
Nhưng lần này, không còn gặp được một Ôn Chi Chi khác đến cứu rỗi hắn nữa.
Sau khi cảnh sát đem hắn cứu về, hắn đã bị mất đi một con mắt.
Ngũ quan từng vô cùng tuấn mỹ đó, giờ khắc này lại vương đầy tà khí lệ khí nặng nề.
Hắn đem bản thân nhốt ở trong nhà, ai cũng đều không thèm gặp.
Phó phu nhân từng cao ngạo bất khả nhất thế khóc lóc cầu xin Ôn Chi Chi đi qua thăm Phó Diệp Đình một chút, hãy hảo hảo mà khuyên nhủ hắn.
"Dì trước kia đối với con không tốt, nhưng quả thực dì cũng có công ơn nuôi dạy con lớn lên mà. Nếu như không có Diệp Đình, con vẫn còn ở trong cô nhi viện, con có thể có được điều kiện sinh hoạt tốt đến như vậy sao? Có thể đi thuyền đi máy bay ra nước ngoài được sao? Dì cầu xin con đó, dì cũng chỉ có một đứa con trai là Diệp Đình mà thôi…"
Tôi mang theo con gái và Ôn Chi Chi đi ra ngoài.
Trong mắt Phó phu nhân tràn ngập sợ hãi xen lẫn vui mừng.
Nhưng chúng tôi chỉ đi sượt ngang qua bà ta, giống như là đi lướt qua một người qua đường xa lạ.
Bà ta vô cùng kinh ngạc.
"Chi Chi…"
Ôn Chi Chi dừng bước chân, lạnh lùng chằm chằm nhìn bà ta nói: "Phó phu nhân, một trăm bốn mươi ba."
"Cái gì một trăm bốn mươi ba cơ?" Phó phu nhân buồn bực.
Ôn Chi Chi tiếp tục: "Cháu ở nhà của bà mấy năm nay, bà đã tát cháu một trăm bốn mươi ba cái tát."
Phó phu nhân kinh ngạc lùi về phía sau mấy bước, ngay sau đó lại hung hăng phóng tới trước.
"Đồ bạch nhãn lang, mày sao lại có thể mang thù như vậy?"
"Bởi vì nó đau nha!"
Ôn Chi Chi cười nhạo một tiếng.
Cô bé sờ sờ vào mặt, phảng phất như những cái tát đó vẫn còn hiện hữu trên má.
Phó phu nhân vẫn muốn lao lên phía trước đánh người.
Người của tôi đã vươn tay cản bà ta lại.
Con gái tức giận nói: "Phó phu nhân, xin bà sau này đừng bước chân đến nhà cháu nữa, nhà cháu không hoan nghênh bà đâu."
Lời uy hiếp trông hệt như một chú mèo con.
Chẳng có chút xíu sức sát thương nào cả, nhưng vô cùng đáng yêu nha!
Một tay tôi ôm lấy một cô bé, trong trái tim tràn đầy sự kiêu ngạo.
Tôi có hai bảo bối nhỏ vô cùng đáng yêu, í a í a dô~
Ngày hôm đó, tôi đã tổ chức một buổi họp báo, mời rất nhiều cánh truyền thông.
Ôn Chi Chi đứng trước mặt mọi người, tay cầm lấy thẻ căn cước công dân, rõ ràng rành mạch đọc ra từng câu từng chữ:
"Tôi dùng tên thật báo cáo, Tập đoàn Phó thị trốn thuế lậu thuế, bán khống vật tư nhà nước, hối lộ đưa hối lộ cùng nhiều hạng mục tội danh khác…"
Cô bé là nữ chính, cô bé ở nhà họ Phó đã sống rất nhiều năm.
Cô bé rất thông minh, cũng từng nghĩ tới việc bỏ trốn.
Một tên mắc chứng bệnh hoang tưởng như Phó Diệp Đình, muốn thoát khỏi sự trói buộc của hắn ta cũng chẳng dễ dàng gì.
Cô bé từ rất sớm rất sớm đã bắt đầu thu thập chứng cứ, hy vọng tương lai có thể dùng nó để uy hiếp Phó Diệp Đình, chừa cho bản thân một con đường sống.
Nhưng ai kêu sự việc của cô bé trong một lúc đột nhiên lại nhận được sự chú ý của mọi người chứ.
Cô bé vốn dĩ cũng chỉ nghĩ tự cứu sống bản thân mình mà thôi.
Vạn vạn không ngờ tới, cái này lập tức liền đi tiễn nhà họ Phó bước vào cõi chết rồi.
Cũng coi như là niềm vui ngoài ý muốn.
Phó tiên sinh bị bắt giam, Tập đoàn họ Phó to lớn bị đưa vào diện điều tra.
Không bao lâu, Phó phu nhân cũng bước chân vào tù.
Bà ta mặc dù không quản việc ở công ty, nhưng lúc trước oán hận quá mức sâu đậm, xuất phát từ một loại tâm lý cho dù bản thân có bước vào trong ngục giam thì cũng phải dìm chết Cố Triều Dương, liền báo cảnh sát tố cáo Cố Triều Dương tội ăn cắp số lượng lớn tài sản lớn.
Cảnh sát liền đem Cố Triều Dương bắt lại.
Cố Triều Dương liền khai ra chuyện Phó phu nhân năm đó tông chết mẹ hắn ta.
Mẹ ruột của hắn ta sau khi bị tông quả thực cũng chưa có lập tức chết liền, nếu như kịp thời đưa đến bệnh viện cấp cứu, Phó phu nhân có lẽ sẽ sớm biết bà ấy mắc bệnh ung thư, cố ý đụng vạ.
Nhưng Phó phu nhân lại lùi xe một chút…
Chuyện này liên quan đến tội danh cố ý giết người.
Điều khiến cho Phó phu nhân không ngờ tới nhất chính là, Cố Triều Dương dĩ nhiên vẫn còn giữ lại đoạn video giám sát năm đó.
Bà ta vốn dĩ tưởng rằng mình nhiều lắm cũng chỉ ngồi tù mấy năm, hiện tại lại có lẽ phải ngồi tù thêm mấy chục năm nữa…