Gia đình họ Phó cách đây không lâu vẫn còn cực kỳ thịnh vượng rực rỡ lửa cháy thêm dầu thì nay chỉ còn trơ trọi lại mỗi một người là Phó Diệp Đình.
Phó Diệp Đình như phát điên tìm tới chỗ của Ôn Chi Chi.
Cho dù đã bị vệ sĩ ấn ngã trên mặt đất, hắn vẫn ra sức phản kháng vùng vẫy, điên cuồng gào rống, mang bộ dáng như không gặp được Ôn Chi Chi lấy một lần thề quyết không chịu bỏ qua.
Ôn Chi Chi cũng chịu đi ra.
Cô bé đứng sừng sững trước mặt Phó Diệp Đình đang bị đè sát xuống đất, vẻ mặt không chút biểu cảm.
Phó Diệp Đình một con mắt đeo băng bảo vệ, con mắt còn lại oán độc nhìn chằm chằm Ôn Chi Chi, nghiêm giọng tra hỏi:
"Tại sao cô lại phải làm đến nông nỗi này? Tại sao? Hai người chúng ta cùng nhau lớn lên, tôi đã ở bên cạnh cô lâu như vậy mà."
"Nơi mà cô muốn đi, tôi không nói hai lời liền mang cô đi, thứ mà cô nhìn qua một lần tôi cũng sẽ lập tức mua mang về cho cô."
"Cho dù ba mẹ của tôi không thích cô, nhưng cô cũng không thể dồn bọn họ vào chỗ chết như thế chứ, cô rốt cuộc có trái tim không? Rốt cuộc cô có trái tim hay không vậy?"
Ôn Chi Chi dường như bẩm sinh đã e sợ Phó Diệp Đình một chút, huống chi là một tên Phó Diệp Đình đang trong trạng thái nửa điên nửa dại.
Cô bé gắt gao nắm chặt tay Vụ Vụ, hít sâu một hơi, mở miệng nói:
"Tôi không thích!"
"Cái gì?"
Phó Diệp Đình sửng sốt.
"Tôi không có thích đi Pháp, bởi vì anh muốn đi, mẹ của anh liền để tôi đi cùng với anh, nhưng đối ngoại lại nói là do tôi nằng nặc đòi đi theo, nói tôi bị nuông chiều quá sinh hư, không biết trời cao đất dày là gì."
"Tôi cũng không thích anh mua kim cương đá quý cho tôi, mua ngọc phỉ thúy, bởi vì đó đều là do anh muốn bồi thường nên mới mua cho tôi. Một viên kim cương màu hồng đổi lấy sự biến mất của một người bạn, a, Phó Diệp Đình, tôi chém đứt đi một cánh tay của anh, rồi mua cho anh một viên đá quý, anh có bằng lòng không?"
"Tôi cũng không hề thích cưỡi ngựa, không thích nhảy dù, không thích chơi trò bungee. Tôi sống chưa đủ, tôi không muốn theo anh đi điên, đi tìm đường chết."
"Tôi cũng không có thích ăn ốc sên nướng phô mai, ăn cá mòi, tôi chỉ muốn được ăn cơm no bụng, chứ không phải là bụng đói kêu vang theo anh đi ăn một đống đồ ăn dở tệ, còn phải luôn nở nụ cười trên môi nói ăn rất ngon."
"Phó Diệp Đình, bị tạt gáo nước lạnh thật sự rất khó chịu. Bị anh đuổi xuống xe thật sự rất mất mặt, bị ép phải chạy theo sau chiếc siêu xe thật sự vô cùng tổn thương lòng tự trọng."
"Bị mẹ anh tát, anh tận mắt chứng kiến, nhưng lại thờ ơ đứng nhìn, tôi cũng sẽ tự hoài nghi năm đó tại sao lại cứu anh."
"Cho dù là kẻ thù đi chăng nữa cũng sẽ không có cái kiểu đối đãi như vậy đâu, huống chi tôi vẫn còn là ân nhân của anh."
"Nếu như lúc đầu không phải tôi kéo theo anh cùng nhau bỏ trốn, hiện tại anh hẳn là đang ở một cái rãnh nước xó xỉnh vùng sâu vùng xa nào đó rồi, chứ không phải ở đây lấy danh nghĩa muốn tốt cho tôi mà ngược đãi tôi."
"Tôi vĩnh viễn vĩnh viễn cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, vĩnh viễn vĩnh viễn cũng sẽ không bao giờ tiếp nhận anh!!!"
"Anh không có bị tống vào trong đó, tôi cảm thấy rất tiếc nuối. Tốt nhất là anh hãy luôn cầu nguyện bản thân mình đừng có làm sai chuyện gì, đừng để tôi nắm được thóp, chỉ cần anh phạm lỗi, tôi sẽ nghĩ hết mọi cách để tống anh vào trong tù."
"Tôi sẽ luôn gắt gao nhìn chằm chằm vào anh!!! Thẳng cho đến lúc anh chết!!!"
Đây là sự trả thù từ một cô gái đã kiên nhẫn chịu đựng mười năm.
Đầm đìa sảng khoái, khiến tất thảy mọi người đều phải chấn động.
Phó Diệp Đình sợ ngây người tại chỗ, một câu cũng không nói nên lời, bị người lôi đi, ném ra ngoài đường mà vẫn mãi thật lâu sau chẳng thể hoàn hồn lại được.
Ôn Chi Chi khẩn trương tới mức toàn thân phát run, đợi đến khi buông lỏng xuống, nước mắt đã chảy đầy mặt.
Con gái nhẹ nhàng ôm lấy cô bé, đem cái đầu cứng đờ của cô bé tựa vào trên vai mình, ôn nhu dỗ dành cô bé.
"Chi Chi, trôi qua rồi, tất thảy mọi chuyện đều trôi qua rồi. Sau này sẽ không còn có ai bắt nạt cậu nữa đâu, mình và mẹ đều sẽ bảo vệ cậu."
Ôn Chi Chi khóc lớn nức nở.
Con gái dịu dàng dỗ dành, tựa như một thiên thần nhỏ vậy.
Rất lâu sau, tiếng khóc của Ôn Chi Chi cũng ngừng lại.
Cô bé nhỏ giọng nói cảm ơn.
Lại hỏi con gái ban nãy cô có phải hay không thoạt nhìn rất giống một kẻ điên.
Đôi mắt con gái lại đầy ắp những ngôi sao lấp lánh.
"Mình mà có được tài ăn nói như cậu, mình sẽ hưng phấn đến phát điên mất, cậu đừng có mà thân ở trong phúc lại không biết hưởng nha! Cậu cũng không thích ốc sên nướng phô mai à? Vậy hai ta có thể làm hảo tỷ muội suốt cả cuộc đời này rồi!"