Một tháng sau.
Dự án hợp tác giữa tập đoàn Ôn thị và Minh Viễn chính thức ký kết.
Buổi lễ diễn ra rất thuận lợi.
Sau khi tiễn các đối tác ra về, tôi vừa bước xuống sảnh thì thư ký chạy đến.
“Chị Ôn.”
“Có người muốn gặp chị.”
Tôi khẽ ngẩng đầu.
“Ai?”
“Thẩm tiên sinh.”
Tôi hơi khựng lại.
Đã gần hai tháng.
Đây là lần đầu tiên anh chủ động tìm tôi sau khi bị tôi chặn mọi liên lạc.
“Tôi biết rồi.”
…
Quán cà phê đối diện công ty vẫn yên tĩnh như trước.
Tôi bước vào.
Thẩm Nghiễn Bạch đã ngồi ở góc trong cùng.
Chỉ hơn một tháng.
Anh gầy đi trông thấy.
Áo sơ mi vốn luôn phẳng phiu giờ cũng có vài nếp nhăn.
Quầng thâm dưới mắt rất rõ.
Nhìn thấy tôi.
Anh lập tức đứng dậy.
“Nam Chi.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Ngồi đi.”
Hai người đối diện nhau.
Không ai lên tiếng trước.
Người phục vụ mang cà phê tới.
Tôi gọi một ly trà nóng.
Anh vẫn gọi Americano như mọi lần.
Chỉ là…
Lần này.
Không còn ai nhắc anh nhớ cho thêm đường.
Một lúc lâu sau.
Anh mới cất tiếng.
“Anh đã gặp luật sư Trần.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Ừ.”
“Anh biết rồi.”
“Biết bản hợp đồng.”
“Biết chiếc thẻ ngân hàng.”
“Biết tất cả.”
Tôi không nói gì.
Những chuyện ấy.
Đã không còn quan trọng nữa.
Anh cúi đầu.
Hai tay đan chặt vào nhau.
“Nam Chi.”
“Anh từng nghĩ.”
“Chỉ cần mình đủ cố gắng.”
“Đủ lương thiện.”
“Thì sẽ không làm tổn thương ai.”
“Nhưng sau này anh mới hiểu.”
“Có những tổn thương.”
“Không phải vì cố ý.”
“Mà vì mình luôn mặc định.”
“Một người sẽ không bao giờ rời đi.”
Tôi lặng lẽ nhìn anh.
Đó là câu nói trưởng thành nhất tôi từng nghe từ Thẩm Nghiễn Bạch.
Đáng tiếc.
Nó đến quá muộn.
Anh hít sâu một hơi.
“Anh đã nghĩ rất nhiều.”
“Anh xin lỗi.”
“Xin lỗi vì để em phải đợi.”
“Xin lỗi vì luôn bắt em nhường.”
“Xin lỗi vì ngày hôm đó.”
“Xin lỗi vì…”
Giọng anh dần nghẹn lại.
“Xin lỗi vì ba năm qua.”
“Anh chưa từng đứng về phía em.”
Tôi khẽ cúi mắt.
Ly trà trước mặt vẫn còn bốc khói.
Ba năm.
Biết bao lần tôi từng tưởng tượng.
Nếu một ngày.
Anh nói câu này.
Có lẽ tôi sẽ ôm lấy anh mà khóc.
Nhưng bây giờ.
Trong lòng tôi lại bình yên lạ thường.
Tôi nâng tách trà.
Khẽ nhấp một ngụm.
Rồi mới chậm rãi lên tiếng.
“Thẩm Nghiễn Bạch.”
Anh lập tức ngẩng đầu.
“Em còn nhớ.”
“Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.”
“Anh giúp em nhặt tài liệu bị gió thổi bay.”
Anh gật đầu.
“Nhớ.”
“Em cũng nhớ.”
“Ba năm đó.”
“Anh từng đối xử rất tốt với em.”
“Em chưa từng phủ nhận.”
“Tình cảm của anh.”
“Cũng chưa từng là giả.”
Ánh mắt anh bỗng sáng lên.
Nhưng ngay sau đó.
Tôi mỉm cười.
“Chỉ là.”
“Anh đối xử tốt với rất nhiều người.”
“Đến cuối cùng.”
“Người luôn bị bỏ lại.”
“Lại là em.”
Nụ cười nơi khóe môi anh cứng lại.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dòng người vẫn tấp nập.
Xe cộ nối nhau qua ngã tư.
Mọi thứ vẫn như ngày nào.
Chỉ có chúng tôi.
Đã không còn là chúng tôi của ba năm trước.
“Anh biết không?”
“Tối hôm trả nhẫn.”
“Em rất đau.”
“Đau đến mức tưởng mình không vượt qua nổi.”
“Nhưng sau đó.”
“Em mới phát hiện.”
“Thì ra…”
“Không có anh.”
“Em vẫn sống rất tốt.”
Tôi quay lại nhìn anh.
Mỉm cười rất nhẹ.
“Nên.”
“Em cảm ơn anh.”
“Cảm ơn anh đã để em nhìn rõ.”
“Người em yêu.”
“Và người phù hợp với em.”
“Không phải lúc nào cũng là một.”
Đôi mắt Thẩm Nghiễn Bạch đỏ hoe.
Anh nắm chặt chiếc cốc trước mặt.
Khớp ngón tay trắng bệch.
“Vậy…”
“Anh còn cơ hội không?”
Câu hỏi ấy.
Cuối cùng vẫn được thốt ra.
Tôi nhìn anh rất lâu.
Rồi khẽ lắc đầu.
“Không.”
Chỉ một chữ.
Đã đủ khiến mọi hy vọng trong mắt anh vụn vỡ.
Anh cúi đầu.
Khóe môi cong lên thành một nụ cười cay đắng.
“Anh hiểu.”
Tôi lấy từ trong túi xách ra một chiếc phong bì.
Đẩy về phía anh.
“Bên trong là ảnh.”
“Ảnh gì?”
“Ba năm.”
“Chúng ta chụp cùng nhau.”
“Hôm trước em dọn nhà.”
“Thấy vẫn còn.”
“Giữ lại cũng không còn ý nghĩa.”
Anh run run mở phong bì.
Bên trong.
Là từng tấm ảnh được sắp xếp ngay ngắn.
Có ảnh sinh nhật.
Có ảnh du lịch.
Có ảnh lễ tốt nghiệp.
Ở mặt sau mỗi tấm.
Đều có nét chữ của tôi.
Ngày tháng.
Địa điểm.
Và một câu ghi chú ngắn.
Anh lật đến tấm cuối cùng.
Là bức ảnh chụp hai người trước cổng nhà họ Ôn.
Phía sau chỉ có một dòng.
“Đây là lần đầu tiên bố mẹ nói, hy vọng anh sẽ trở thành người nhà.”
Giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống.
Lăn trên mép ảnh.
Thẩm Nghiễn Bạch vội vàng lau đi.
Nhưng càng lau.
Nước mắt càng nhiều.
Tôi đứng dậy.
“Em đi đây.”
Anh cũng lập tức đứng theo.
“Nam Chi.”
Tôi quay lại.
Anh nhìn tôi.
Giọng nói khàn đặc.
“Em…”
“Có tha thứ cho anh không?”
Tôi im lặng vài giây.
Rồi khẽ mỉm cười.
“Có.”
Ánh mắt anh bỗng run lên.
Tôi tiếp tục.
“Em tha thứ.”
“Bởi vì em không muốn mang theo oán giận để bước tiếp.”
“Nhưng…”
“Tha thứ.”
“Không có nghĩa là quay lại.”
“Giống như chiếc gương đã vỡ.”
“Có thể dán lại.”
“Nhưng những vết nứt.”
“Sẽ luôn ở đó.”
“Tình yêu của chúng ta.”
“Cũng vậy.”
Nói xong.
Tôi nhẹ nhàng gật đầu chào anh.
Rồi xoay người rời khỏi quán.
Lần này.
Thẩm Nghiễn Bạch không đuổi theo.
Anh chỉ ngồi lặng nhìn theo bóng lưng tôi.
Cho đến khi cánh cửa kính khép lại.
Cho đến khi bóng dáng ấy hoàn toàn biến mất.
Anh mới cúi đầu.
Ôm chặt phong bì trước ngực.
Khẽ nhắm mắt.
Anh biết.
Kể từ hôm nay.
Người con gái anh từng yêu nhất.
Thật sự…
Đã trở thành quá khứ.