Một tuần sau.
Nhà họ Ôn tổ chức cuộc họp hội đồng quản trị.
Lần đầu tiên.
Bố tôi chính thức công bố trước toàn thể ban lãnh đạo.
“Từ tháng sau.”
“Nam Chi sẽ đảm nhiệm vị trí Phó tổng giám đốc phụ trách mảng đầu tư chiến lược.”
Tiếng vỗ tay vang lên khắp phòng họp.
Không một ai phản đối.
Ba năm nay.
Tôi luôn ở phía sau bố.
Tham gia các dự án lớn.
Đàm phán với đối tác.
Phân tích đầu tư.
Chỉ là rất ít người biết.
Bởi tôi chưa từng thích phô trương.
Bố nhìn tôi.
Ánh mắt đầy tin tưởng.
“Từ hôm nay.”
“Con không chỉ đại diện cho bản thân.”
“Mà còn đại diện cho nhà họ Ôn.”
Tôi đứng dậy.
Cúi đầu thật sâu.
“Con sẽ không làm bố thất vọng.”
…
Tin tức nhanh chóng lan ra ngoài.
Chỉ trong một buổi chiều.
Giới kinh doanh gần như đều biết.
Con gái duy nhất của Chủ tịch Ôn chính thức tiếp quản một phần tập đoàn.
Cùng lúc ấy.
Trong phòng họp của công ty Thẩm Nghiễn Bạch.
Một đối tác cũ cười nói.
“Thẩm tổng.”
“Cậu với cô Ôn chắc sắp kết hôn rồi nhỉ?”
“Đúng là trai tài gái sắc.”
Cả căn phòng bỗng im lặng.
Một vị quản lý khẽ ho một tiếng.
“Anh chưa biết sao?”
“Hôn sự… hình như không thành.”
Người kia ngẩn ra.
“Không thành?”
“Tiếc thật.”
“Tôi còn tưởng sau này hai công ty sẽ hợp tác sâu hơn.”
“Nhà họ Ôn có tiếng là rất coi trọng người trong nhà.”
“Nếu trở thành con rể nhà ấy.”
“Ít nhất cũng đỡ phải đi đường vòng mười năm.”
Thẩm Nghiễn Bạch siết chặt cây bút trong tay.
Không nói một lời.
…
Tan họp.
Anh vừa bước ra khỏi phòng.
Trợ lý đã chạy theo.
“Thẩm tổng.”
“Có người tìm anh.”
“Là ai?”
“Luật sư Trần.”
Nghe cái tên ấy.
Thẩm Nghiễn Bạch hơi khựng lại.
Anh nhớ.
Đó là cố vấn pháp lý lâu năm của nhà họ Ôn.
…
Quán trà vẫn yên tĩnh như mọi khi.
Luật sư Trần đẩy một tập hồ sơ sang.
“Cậu xem đi.”
Thẩm Nghiễn Bạch mở ra.
Ngay trang đầu tiên.
Là bản sao lá thư hợp tác đã bị bố tôi xé nát hôm ấy.
Anh sững người.
Luật sư Trần bình thản nói.
“Bản gốc đã hủy.”
“Đây là bản lưu.”
Thẩm Nghiễn Bạch lật từng trang.
Càng xem.
Sắc mặt càng trắng.
Đó không phải một hợp đồng bình thường.
Nhà họ Ôn dự định thành lập công ty liên doanh.
Trao cho anh ba mươi phần trăm cổ phần quản lý.
Toàn bộ vốn đầu tư ban đầu.
Đều do nhà họ Ôn chịu.
Ngoài ra.
Còn có đội ngũ pháp lý.
Đội ngũ tài chính.
Nguồn khách hàng.
Gần như mọi nền tảng đều đã chuẩn bị sẵn.
Anh chỉ cần toàn tâm phát triển chuyên môn.
Bàn tay cầm tài liệu khẽ run lên.
“Đây là…”
Luật sư Trần gật đầu.
“Quà gặp mặt.”
“Cũng là món quà cưới mà Chủ tịch Ôn chuẩn bị.”
“Ông ấy nói.”
“Con gái ông thích người làm nghiên cứu.”
“Không giỏi kinh doanh.”
“Vậy thì nhà họ Ôn sẽ lo phần còn lại.”
“Mong cậu đừng để Nam Chi phải chịu khổ.”
Mỗi một câu.
Đều như một nhát dao.
Đâm thẳng vào tim Thẩm Nghiễn Bạch.
Anh khàn giọng hỏi.
“Vì sao…”
“Ông lại cho tôi xem những thứ này?”
Luật sư Trần nhấp một ngụm trà.
“Không phải để cậu hối hận.”
“Mà để cậu hiểu.”
“Chủ tịch Ôn chưa từng xem thường cậu.”
“Ông ấy cũng chưa từng định dùng tiền mua con rể.”
“Ông ấy chỉ muốn.”
“Trao cho người con gái mình yêu nhất.”
“Một cuộc sống ổn định.”
“Còn người đó.”
“Vừa hay là cậu.”
Thẩm Nghiễn Bạch cúi đầu.
Hai mắt đỏ hoe.
Trong đầu anh.
Không ngừng hiện lên hình ảnh ngày hôm ấy.
Nếu…
Chỉ cần hôm ấy.
Anh không kéo chiếc ghế kia.
Nếu…
Chỉ cần hôm ấy.
Anh nói một câu.
“Tri Dao, đây là chỗ của Nam Chi.”
Có lẽ.
Mọi chuyện đã khác.
…
Luật sư Trần đứng dậy.
Trước khi rời đi.
Ông để lại một câu.
“Có một chuyện.”
“Cậu vẫn chưa biết.”
Thẩm Nghiễn Bạch ngẩng đầu.
“Hôm đó.”
“Trước khi cậu đến.”
“Phu nhân Ôn đã tự tay đặt tấm thẻ tên lên từng vị trí.”
“Riêng chỗ của cậu.”
“Bà lau đi lau lại ba lần.”
“Nói sợ con rể tương lai thấy không sạch.”
Nói xong.
Ông chậm rãi rời khỏi quán.
Chỉ còn lại Thẩm Nghiễn Bạch ngồi lặng.
Thật lâu.
Thật lâu.
…
Buổi tối.
Anh lái xe đến con đường trước biệt thự nhà họ Ôn.
Không xuống xe.
Chỉ lặng lẽ nhìn về phía căn nhà sáng đèn.
Qua khung cửa sổ.
Anh nhìn thấy tôi.
Tôi đang cùng bố chơi cờ.
Mẹ ngồi bên cạnh cắt trái cây.
Thỉnh thoảng cả ba cùng bật cười.
Khung cảnh ấy.
Ấm áp đến mức khiến mắt anh cay xè.
Anh chợt nhớ.
Ba năm trước.
Bác Ôn từng cười nói với anh.
“Con bé nhà bác tính tình cứng đầu.”
“Nếu sau này nó bắt nạt con.”
“Cứ nói với bác.”
Lúc đó.
Anh còn cười đáp.
“Dạ.”
“Con sẽ không để cô ấy bắt nạt đâu.”
Nhưng cuối cùng.
Người bị tổn thương.
Lại luôn là Nam Chi.
Đúng lúc ấy.
Một chiếc xe khác dừng trước cổng.
Tần Mặc bước xuống.
Trên tay cầm một tập tài liệu.
Quản gia Trần nhanh chóng ra mở cửa.
Mỉm cười đón anh vào.
Chưa đầy một phút sau.
Tôi cũng bước ra.
Hai chúng tôi đứng trước sân trao đổi vài câu về dự án.
Không có cử chỉ thân mật.
Cũng không có lời nói mập mờ.
Nhưng suốt quá trình.
Tần Mặc luôn chăm chú lắng nghe.
Đến khi tôi nói xong.
Anh mới gật đầu.
“Được.”
“Làm theo ý cô.”
“Nhưng nếu thấy mệt.”
“Đừng cố.”
“Chúng ta còn nhiều thời gian.”
Tôi mỉm cười.
“Được.”
Ánh đèn vàng hắt xuống khoảng sân.
Hai bóng người đứng song song.
Bình yên đến lạ.
Thẩm Nghiễn Bạch ngồi trong xe.
Bỗng nhớ lại.
Ba năm qua.
Mỗi lần Nam Chi mệt.
Anh chỉ nói.
“Cố thêm chút.”
“Công việc này quan trọng.”
Chưa từng có một lần.
Anh hỏi cô.
“Có mệt không?”
“Có muốn nghỉ không?”
Anh chậm rãi nhắm mắt.
Đến lúc mở ra lần nữa.
Trong đáy mắt chỉ còn lại nỗi chua xót.
Thì ra…
Thứ anh đánh mất.
Không chỉ là người mình yêu.
Mà còn là một gia đình từng thật lòng xem anh như con trai.
Là một tương lai mà biết bao người mơ cũng không có được.
Quan trọng hơn cả.
Anh đã đánh mất người con gái.
Từng vì anh mà nhường nhịn suốt ba năm.