Suốt ba ngày sau bữa tiệc mừng thọ.
Thẩm Nghiễn Bạch không xuất hiện.
Nhưng điện thoại của tôi chưa từng yên tĩnh.
Buổi sáng.
“Nam Chi, em đã ăn sáng chưa?”
Buổi trưa.
“Anh đang ở gần công ty em.”
Buổi tối.
“Anh đợi em dưới nhà.”
Từ những lời giải thích ban đầu.
Đến những lời xin lỗi.
Rồi lại thành những câu hỏi đầy dè dặt.
Nhưng tôi không trả lời bất kỳ tin nhắn nào.
Ba năm qua.
Lần đầu tiên.
Tôi không còn là người chủ động xuống nước.
…
Chiều thứ tư.
Vừa tan làm.
Tôi bước ra khỏi tòa nhà.
Đã nhìn thấy chiếc xe Audi màu đen quen thuộc đỗ bên đường.
Thẩm Nghiễn Bạch đứng cạnh xe.
Trên tay là bó mẫu đơn trắng tôi thích nhất.
Vừa nhìn thấy tôi.
Anh lập tức bước tới.
“Nam Chi.”
Tôi dừng chân.
Nhưng không tiến lại.
Anh đưa bó hoa đến trước mặt tôi.
“Anh biết em vẫn còn giận.”
“Cho anh thêm một cơ hội.”
“Tối đó đúng là anh suy nghĩ chưa chu toàn.”
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn bó hoa.
Khẽ cười.
“Anh biết hôm nay là ngày gì không?”
Anh hơi sững lại.
“Hôm nay?”
“Hôm nay là ngày mẹ tôi đem toàn bộ số hoa này bỏ vào thùng rác.”
Anh ngẩn người.
“Tại sao?”
“Tại vì bà nói…”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“…những thứ từng chuẩn bị để chào đón con rể, giờ không còn cần nữa.”
Bàn tay cầm bó hoa của anh khẽ siết chặt.
Những cánh hoa bị ép đến nhăn nhúm.
Một lúc lâu sau.
Anh mới khàn giọng.
“Bác vẫn còn giận anh sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Bố mẹ tôi không giận.”
“Họ chỉ thất vọng.”
Hai chữ ấy.
Khiến sắc mặt anh tái hẳn.
Thất vọng.
Đó là điều còn đáng sợ hơn tức giận.
Tức giận chứng tỏ còn để tâm.
Còn thất vọng…
Là không còn mong đợi nữa.
“Tối đó…”
Anh vội vàng giải thích.
“Anh chỉ nghĩ Tri Dao không còn người thân.”
“Cô ấy sẽ rất tủi thân.”
“Tôi biết.”
Tôi cắt ngang.
“Vậy anh có từng nghĩ…”
“Hôm đó tôi có tủi thân không?”
Anh mở miệng.
Lại không nói được gì.
“Tạm biệt.”
Tôi vòng qua anh.
Định rời đi.
Đúng lúc ấy.
Anh bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi.
“Nam Chi.”
“Đừng như vậy.”
“Anh chưa từng nghĩ sẽ chia tay.”
Tôi cúi xuống nhìn bàn tay anh.
Bình tĩnh gỡ từng ngón tay ra.
“Tôi cũng chưa từng nghĩ.”
“Tôi sẽ phải trả nhẫn.”
Nói xong.
Tôi xoay người rời đi.
Lần này.
Anh không đuổi theo.
…
Tối hôm đó.
Thẩm Nghiễn Bạch lái xe đến nhà họ Ôn.
Anh đứng trước cổng biệt thự rất lâu.
Cuối cùng mới lấy hết can đảm bấm chuông.
Người mở cửa là quản gia Trần.
Ông nhìn anh.
Ánh mắt vẫn ôn hòa.
“Thẩm tiên sinh.”
“Tôi muốn gặp bác Ôn.”
“Xin lỗi.”
“Ông chủ dặn rồi.”
“Không gặp.”
“Tôi chỉ muốn xin lỗi.”
“Ông chủ nói.”
“Nếu cậu thật lòng xin lỗi.”
“Thì người cậu nên xin lỗi không phải ông ấy.”
Cánh cổng từ từ khép lại.
Thẩm Nghiễn Bạch vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Một cơn gió đêm thổi qua.
Anh mới nhận ra.
Mình thậm chí còn không có tư cách bước vào căn nhà này nữa.
…
Đúng lúc ấy.
Điện thoại reo lên.
Màn hình hiện ba chữ.
“Hứa Tri Dao.”
Anh nhìn rất lâu.
Mãi mới bắt máy.
Đầu dây bên kia.
Giọng Hứa Tri Dao vẫn nghẹn ngào như mọi lần.
“Sư huynh…”
“Hôm nay em bị chủ nhà tăng tiền thuê.”
“Em không biết phải làm sao.”
“Anh có thể…”
Nếu là trước đây.
Anh sẽ lập tức hỏi địa chỉ.
Rồi chạy tới.
Nhưng hôm nay.
Trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh Nam Chi đứng một mình trước chiếc ghế mang tên mình.
Hiện lên ánh mắt thất vọng của bố cô.
Hiện lên tiếng giấy bị xé.
Xoẹt…
Xoẹt…
Anh nhắm mắt.
Giọng nói lần đầu tiên lộ vẻ mệt mỏi.
“Tri Dao.”
“Em tự giải quyết trước đi.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Một lúc sau.
Hứa Tri Dao khẽ hỏi.
“Anh đang giận em sao?”
“Không.”
“Anh chỉ…”
Anh dừng lại.
“…hơi mệt.”
Nói xong.
Anh cúp máy.
Ở đầu dây bên kia.
Hứa Tri Dao cầm điện thoại.
Ánh mắt thoáng hiện vẻ khó tin.
Ba năm nay.
Chỉ cần cô mở miệng.
Thẩm Nghiễn Bạch chưa từng từ chối.
Đây là lần đầu tiên.
Anh để cô tự mình đối mặt với khó khăn.
…
Đêm đó.
Thẩm Nghiễn Bạch trở về căn hộ.
Vừa mở cửa.
Ánh mắt đã dừng lại ở chiếc tủ trưng bày trong phòng khách.
Bên trong đặt đầy những món quà Nam Chi từng tặng.
Có chiếc cà vạt.
Có chiếc đồng hồ.
Có mô hình anh thích.
Còn có một chiếc cốc sứ trắng.
Đáy cốc viết bằng nét chữ rất đẹp.
“Chúc anh mỗi ngày đều vui.”
Anh cầm chiếc cốc lên.
Bỗng nhớ ra.
Ngày Nam Chi tặng.
Anh chỉ nhìn qua rồi đặt lên kệ.
Sau đó vì Hứa Tri Dao gọi điện.
Anh vội vàng ra khỏi nhà.
Ngay cả một câu cảm ơn tử tế cũng chưa từng nói.
Anh chậm rãi ngồi xuống sofa.
Lần đầu tiên.
Anh mở album ảnh trong điện thoại.
Hơn ba nghìn tấm hình.
Gần như tất cả đều do Nam Chi chụp.
Ảnh anh làm việc.
Ảnh anh ngủ gật.
Ảnh anh đọc sách.
Còn ảnh của Nam Chi…
Chỉ có chưa đến hai mươi tấm.
Anh sững người.
Thì ra suốt ba năm.
Người luôn đứng sau ống kính.
Là cô.
Mà anh…
Lại chưa từng nghiêm túc nhìn cô một lần.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại lại sáng lên.
Anh gần như lập tức cầm lấy.
Nhưng người gửi tin.
Không phải Nam Chi.
Là em họ của cô.
Chỉ có một bức ảnh.
Trong ảnh.
Nam Chi đang cùng bố mẹ ăn tối.
Ba người đều cười rất vui.
Dòng chữ bên dưới chỉ vỏn vẹn một câu.
“Chị mình bảo từ nay về sau, chị ấy sẽ sống cho bản thân.”
Bàn tay Thẩm Nghiễn Bạch khẽ run.
Lần đầu tiên.
Anh có một cảm giác mãnh liệt.
Rằng…
Người con gái luôn đứng phía sau mình.
Đang thật sự rời xa anh.