Tôi nhìn mấy thiết bị lạ đang kết nối WiFi nhà mình trong hệ thống.
Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc… mười lăm chiếc?
Nhà tôi có bao giờ có nhiều thiết bị kết nối đến vậy đâu?
Lướt mắt xuống, tim tôi hẫng đi một nhịp.
Nhìn tên thiết bị, một loạt từ máy tính, điện thoại đến các thiết bị thông minh.
“Phòng ngủ chính - máy chiếu”, “Phòng khách - máy xông tinh dầu”, “Robot hút bụi YU”… tất cả đều đang online.
Tôi nhíu mày, lòng dấy lên nghi ngờ.
Phòng ngủ chính nhà tôi không có máy chiếu, phòng khách cũng không có máy xông tinh dầu, robot hút bụi lại không phải của hãng YU.
Căn hộ tôi đang ở là căn hộ lớn trên tầng thượng ở thành phố mà tôi và chồng mới mua.
Một tầng có hai căn.
Chồng tôi cười nói rằng mua luôn cả hai căn, sau này có thể đón bố mẹ vợ sang ở.
Nhưng bố mẹ tôi đã quen sống ở nông thôn, không nỡ rời bỏ mảnh vườn quen thuộc.
Thế nên căn bên cạnh sau khi trang trí xong vẫn để trống.
Khu chung cư này vừa mới bàn giao không lâu, tỷ lệ người đến ở vẫn chưa cao.
Hơn nữa tôi biết, tầng dưới cũng không có ai ở cả.
Tôi chợt rùng mình.
Vậy ai… đang dùng ké WiFi nhà tôi?
Tối nay ở nhà chỉ có một mình tôi.
Chồng nói công ty bận, mấy ngày nay đều phải tăng ca.
Lúc này, căn nhà trống rỗng, dù đèn đóm sáng trưng, tôi vẫn cảm thấy lạnh sống lưng.
Tôi gọi điện cho chồng. Chuông reo hai tiếng, nhanh chóng được bắt máy.
Giọng nói dịu dàng của Hề Tri Xuyên vang lên: “Sao vậy, bà xã?”
“Tri Xuyên.” Giọng tôi có chút lo lắng. “WiFi ở nhà có thêm nhiều thiết bị lạ lắm.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, sau đó Hề Tri Xuyên bình thản nói: “Chắc có người kết nối nhầm thôi, không sao đâu bà xã, mai anh về xem sao nhé.”
Câu trả lời này không xóa tan được nghi ngờ của tôi.
“Nhưng tầng dưới đâu có ai ở.”
Giọng Hề Tri Xuyên như đang dỗ con nít, anh nói khẽ: “Đừng sợ. Lần trước anh đi thang máy có thấy hàng xóm tầng dưới đang chuyển nhà, có lẽ họ đã dọn vào ở rồi.”
Cảm giác lạnh sống lưng của tôi cuối cùng cũng biến mất, tôi thở phào nhẹ nhõm.
“Thì ra là vậy.”
Vậy có lẽ là hàng xóm tầng dưới đang dùng mạng nhà tôi.
Tôi nghe giọng Hề Tri Xuyên, bỗng nhiên rất nhớ anh.
Dạo này Hề Tri Xuyên toàn phải tăng ca xuyên đêm ở công ty, còn ban ngày tôi lại phải ra ngoài chạy việc.
Mỗi lần gặp nhau cũng chỉ có vài câu nói.
Tính ra, chúng tôi đã lâu lắm rồi chưa ngồi xuống ăn một bữa cơm tử tế.
Tôi hỏi: “Tri Xuyên, hợp đồng của anh còn bao lâu nữa thì xong?”
“Sắp rồi, sắp rồi. Hai hôm nữa ký xong hợp đồng lớn này, anh sẽ đưa em đến nhà hàng em thích nhất.”
Giọng Hề Tri Xuyên vẫn dịu dàng, nhưng không hiểu sao bỗng có chút căng thẳng, như thể anh đang vội làm gì đó.
“Anh cúp máy trước nhé bà xã, đối tác gọi đến rồi.”
Điện thoại đột ngột bị ngắt.
Tôi cầm điện thoại ngẩn người vài giây.
Trước khi cúp máy, tôi hình như đã nghe thấy một tiếng nũng nịu của phụ nữ.