Ánh đèn trong đồn công an trắng đến chói mắt.
Cảnh sát trực ban sắp xếp cho chúng tôi ngồi tách riêng.
Nguyễn Niệm Niệm băng gạc trên cánh tay, khóc đến mức gần như không thở nổi.
Mẹ Bùi ngồi bên cạnh vỗ lưng cô ta, miệng không ngừng dỗ dành:
"Con ngoan, đừng sợ."
"Có cô ở đây, nhất định sẽ đòi lại công bằng cho con."
Lục Thành đưa đoạn video đã quay sẵn cho cảnh sát.
Trong video chỉ có cảnh tôi dùng kéo cắt thiệp cưới.
Ngón tay Bùi Nghiễn Chu chảy máu.
Nguyễn Niệm Niệm ngã ngồi xuống đất.
Không có cảnh Bùi Nghiễn Chu tát tôi.
Cũng không có cảnh Nguyễn Niệm Niệm chủ động đưa tay chạm vào lưỡi kéo.
Bởi vì người quay video...
Chính là Lục Thành.
Cảnh sát nhìn tôi hỏi:
"Vết thương trên tay cô ấy là do cô gây ra sao?"
Tôi nhìn Nguyễn Niệm Niệm.
Cô ta nép sau lưng Bùi Nghiễn Chu, không dám ngẩng đầu.
Bùi Nghiễn Chu trầm giọng:
"Tri Vi."
"Chỉ cần em xin lỗi."
"Bồi thường tiền thuốc men cho Niệm Niệm."
"Chuyện này có thể bỏ qua."
"Còn chuyện đám cưới..."
"Chúng ta về nhà rồi nói."
Về nhà.
Hai chữ ấy từ miệng anh ta thốt ra, giống như một miếng thịt nguội lạnh đã ôi thiu.
"Không phải tôi."
Bàn tay ghi biên bản của cảnh sát khựng lại.
"Vậy là ai?"
Nguyễn Niệm Niệm lập tức bật khóc:
"Thôi bỏ đi."
"Em không truy cứu nữa."
"Chị Tri Vi chỉ vì quá yêu anh Nghiễn Chu nên mới mất kiểm soát như vậy."
Mẹ Bùi cũng thở dài theo:
"Đồng chí cảnh sát thấy rồi đấy."
"Con bé này lòng ghen tuông quá nặng."
"Nhà tôi thương tình, không muốn đẩy nó vào tù."
"Nhưng dù sao cũng phải cho Niệm Niệm một lời giải thích."
Cảnh sát quay sang nhìn tôi.
"Cô có bằng chứng không?"
Tôi lấy điện thoại ra.
Biểu tượng ứng dụng camera giám sát trong phòng khách vẫn còn đó.
Đó là chiếc camera nhỏ tôi mua để tiện theo dõi chậu trầu bà bà ngoại để lại.
Năm ngoái nó từng hỏng một lần.
Bùi Nghiễn Chu chê nó chiếm băng thông mạng nên đã rút nguồn điện.
Ai cũng biết nó không còn dùng được nữa.
Khoảnh khắc nhìn thấy biểu tượng ấy, chân mày Bùi Nghiễn Chu khẽ động.
Tôi mở phần lưu trữ đám mây.
Vòng tròn tải dữ liệu xoay rất lâu.
Cuối cùng màn hình hiện lên một dòng thông báo:
Thiết bị ngoại tuyến, không có dữ liệu ghi hình.
Mẹ Bùi bật cười thành tiếng.
"Thấy chưa?"
"Nó lại bắt đầu bịa chuyện rồi."
Nguyễn Niệm Niệm cúi đầu.
Bờ vai khẽ run lên.
Không biết là đang khóc...
Hay đang nhịn cười.
Trong mắt Bùi Nghiễn Chu hiện lên vẻ mệt mỏi.
"Hứa Tri Vi."
"Đủ rồi."
Khoảnh khắc đó...
Tôi mới thật sự hiểu ra.
Không phải anh ta không biết sự thật.
Mà là anh ta cảm thấy...
Sự thật của tôi không quan trọng.
Cảnh sát yêu cầu hai bên hòa giải.
Bồi thường 3.000 tệ.
Viết thư xin lỗi.
Tôi không đồng ý.
Mẹ Bùi lập tức đập bàn:
"Không đồng ý thì làm theo pháp luật!"
"Chúng tôi đi giám định thương tích!"
"Chúng tôi khởi kiện!"
Nguyễn Niệm Niệm vội kéo bà ta lại.
"Cô à, đừng như vậy."
"Sau này chị Tri Vi còn phải sống nữa mà."
Nói xong câu đó.
Cô ta liếc nhìn tôi một cái.
Trong mắt không hề có nước mắt.
Chỉ có sự đắc ý nhàn nhạt.
Cảnh sát lên tiếng nhắc nhở:
"Nếu hai bên đều không chịu nhường bước."
"Vụ việc sẽ kéo dài rất lâu."
"Cô Hứa, đơn vị công tác của cô cũng có thể bị ảnh hưởng."
Đơn vị công tác.
Bốn chữ ấy khiến mắt Bùi Nghiễn Chu sáng lên như bắt được thứ gì.
Anh ta bước đến trước mặt tôi.
Giọng nói dịu xuống.
"Tri Vi."
"Tháng sau em phải xét duyệt chức trưởng nhóm đúng không?"
"Nếu mang tiếng liên quan đến vụ cố ý gây thương tích..."
"Em nghĩ phòng nhân sự sẽ nhìn nhận thế nào?"
"Em cứ xin lỗi trước đi."
"Đè chuyện này xuống."
"Anh đảm bảo."
"Đám cưới vẫn diễn ra như cũ."
Khóe môi tôi bị rách.
Mùi máu tanh lan khắp đầu lưỡi.