Tôi nhìn anh ta.
"Bùi Nghiễn Chu."
"Anh có phải luôn nghĩ rằng..."
"Tôi rất sợ không lấy được anh không?"
Sắc mặt anh ta lập tức trầm xuống.
"Đừng nói những lời trong lúc tức giận."
Tôi cúi đầu gửi tin nhắn cho Ôn Nhược Đường.
Rất nhanh sau đó cô ấy trả lời:
"Chị Hứa."
"Thẻ nhớ camera hành trình vẫn ở trong xe, em không giúp chị lấy được."
"Nhưng camera giám sát tại trung tâm giao xe ghi lại cảnh chị bị cướp chìa khóa."
"Em vừa làm đơn xin sao lưu theo quy trình nội bộ."
"Trước sáng mai sẽ lấy được."
Sáng mai.
Vẫn còn kịp.
Cuối cùng cảnh sát yêu cầu hai bên tạm thời về nhà chờ thông báo.
Lúc bước ra khỏi đồn công an.
Trời đã gần sáng.
Mẹ Bùi buồn ngủ đến mức sắc mặt xanh xao.
Nhưng vẫn không quên cảnh cáo tôi:
"Hôm nay về chuyển khoản tiền bồi thường đi."
"Còn tiền nhà tân hôn nữa."
"Cũng phải tính toán lại."
"Với danh tiếng hiện tại của cô."
"Nhà chúng tôi còn chịu cưới cô đã là phúc của cô rồi."
Nguyễn Niệm Niệm dựa vào vai Bùi Nghiễn Chu.
Bùi Nghiễn Chu nhìn tôi.
"Lên xe đi."
Xe của anh ta đỗ bên đường.
Trên ghế phụ đặt túi xách của Nguyễn Niệm Niệm.
Hàng ghế sau chất đầy ván trượt tuyết.
Chiếc xe của tôi đã biến mất.
Tôi hỏi:
"Xe đâu rồi?"
Bùi Nghiễn Chu tránh ánh mắt tôi.
"Lục Thành lái tới khu trượt tuyết rồi."
"Niệm Niệm chờ cả đêm."
"Dù sao cũng không thể để cô ấy đặt khách sạn vô ích."
Cơn gió lạnh lướt qua dấu tay còn in trên mặt.
Đau đến bỏng rát.
Tôi hỏi tiếp:
"Thẻ nhớ camera hành trình đâu?"
Ngón tay Nguyễn Niệm Niệm khẽ co lại.
Bùi Nghiễn Chu cau mày.
"Em còn muốn dùng thứ đó để làm loạn nữa sao?"
Lục Thành thò đầu ra khỏi xe.
"Đừng tìm nữa."
"Tôi tháo rồi."
Anh ta lắc lắc chiếc thẻ nhớ nhỏ trong tay.
Ngay trước mặt tôi.
Bẻ đôi.
Rồi tiện tay ném xuống cống thoát nước ven đường.
Nguyễn Niệm Niệm khẽ nói:
"Chị Tri Vi."
"Như vậy mọi người đều có thể bắt đầu lại từ đầu."
Bùi Nghiễn Chu không hề ngăn cản.
Anh ta chỉ nói:
"Lên xe đi."
"Đừng để bị lạnh."
Tôi đứng trước cửa đồn công an.
Nhìn chiếc cống thoát nước nuốt chửng mảnh thẻ nhớ cuối cùng.
Đúng lúc đó.
Cánh cửa tự động phía sau mở ra.
Một người đàn ông mặc áo khoác dài màu xám đậm bước ra.
Trên tay cầm một túi hồ sơ.
Anh dừng lại bên cạnh tôi.
Liếc nhìn Bùi Nghiễn Chu một cái.
Sau đó lên tiếng:
"Cô là Hứa Tri Vi?"
Tôi quay đầu.
Người đàn ông đưa cho tôi một tấm danh thiếp.
Lục Đình Vân.
Luật sư.
Anh nói:
"Ôn Nhược Đường nhờ tôi tới."
"Cô ấy nói..."
"Có lẽ cô đang cần một người không ngại phiền phức."