Xe của Lục Đình Vân đỗ ở góc phố.
Trước khi tôi lên xe, Bùi Nghiễn Chu bước tới chặn đường.
"Hứa Tri Vi, em có quan hệ gì với anh ta?"
Tôi suýt bật cười.
Phía sau anh ta là Nguyễn Niệm Niệm.
Trong lòng ôm chiếc chăn của tôi.
Dưới chân đặt chìa khóa xe của tôi.
Vậy mà anh ta lại hỏi tôi có quan hệ gì với một luật sư xa lạ.
Lục Đình Vân bình thản lên tiếng:
"Tôi là luật sư được cô Hứa ủy quyền."
"Từ giờ trở đi, mọi vấn đề liên quan đến tài sản, thương tích, quyền điều khiển phương tiện và tranh chấp hôn ước..."
"Xin hãy liên hệ trực tiếp với tôi."
Sắc mặt Bùi Nghiễn Chu lập tức khó coi.
"Cô ấy chưa ủy quyền cho anh."
Lục Đình Vân nhìn sang tôi.
Tôi nhận lấy giấy ủy quyền anh đưa.
Ký tên vào trang cuối cùng.
Khi đầu bút lướt qua mặt giấy...
Nhịp thở của Bùi Nghiễn Chu rõ ràng nặng hơn.
"Giờ thì ủy quyền rồi."
Nguyễn Niệm Niệm nhỏ giọng:
"Chị Tri Vi..."
"Chị thật sự muốn làm mọi chuyện đến mức này sao?"
Lục Đình Vân cất lại hồ sơ.
"Cô Nguyễn."
"Nếu vết thương trên tay cô được xác nhận không liên quan đến cô Hứa..."
"Thì cô cũng sẽ phải chịu trách nhiệm pháp lý tương ứng."
Sắc mặt Nguyễn Niệm Niệm lập tức trắng bệch.
Mẹ Bùi vội vàng chắn trước mặt cô ta.
"Anh dọa ai đấy?"
Lục Đình Vân chẳng buồn đáp lại.
Cửa xe đóng lại.
Mọi âm thanh bên ngoài lập tức bị ngăn cách.
Tôi ngả người ra ghế sau.
Lúc này mới phát hiện cả người mình đang run lên vì lạnh.
Lục Đình Vân đưa cho tôi một chai nước.
"Trước tiên đến bệnh viện giám định thương tích."
"Mặt, mu bàn tay và đầu gối đều phải lưu hồ sơ."
Khoa cấp cứu rất đông người.
Tôi ngồi trên ghế ngoài hành lang.
Nghe thấy bên cạnh có người đang cãi nhau vì chuyện té ngã.
Lục Đình Vân đi xếp hàng.
Đóng phí.
Lấy số.
Mọi động tác đều gọn gàng dứt khoát.
Không có bất kỳ lời an ủi dư thừa nào.
Khi kết quả kiểm tra được trả về...
Ánh nắng ban mai đã xuyên qua ô cửa kính.
Tổn thương phần mềm vùng má trái.
Trầy xước mu bàn tay.
Bầm tím đầu gối.
Bác sĩ nhìn hồ sơ rồi hỏi:
"Bạo hành gia đình à?"
Tôi im lặng.
Lục Đình Vân thay tôi trả lời:
"Xung đột trong quan hệ hôn ước kèm theo hành vi hành hung và tranh chấp tài sản."
Bác sĩ ngẩng đầu nhìn tôi.