Sắc mặt Bùi Nghiễn Chu lập tức thay đổi.
Chiếc gối ôm trong tay Nguyễn Niệm Niệm rơi xuống đất.
Ôn Nhược Đường chạy tới thở hổn hển.
Nhưng đôi mắt lại sáng rực.
"Trước khi giao xe cho khách, bên em từng thực hiện kiểm tra kết nối mạng."
"Camera hành trình mặc định sẽ bật chế độ đồng bộ đám mây."
"Chỉ sau khi hoàn tất bàn giao chính thức mới chuyển sang tài khoản của chủ xe."
"Các người có thể tháo thẻ nhớ."
"Nhưng đoạn ghi hình trên cao tốc đã được tải lên hệ thống bàn giao từ trước rồi."
Bùi Nghiễn Chu quát lớn:
"Không thể nào!"
Ôn Nhược Đường nhìn thẳng vào anh ta.
"Có thể."
"Chính vì anh quá hiểu xe."
"Nên lại quên mất quy trình bàn giao."
Lục Đình Vân nhận lấy túi niêm phong.
Bên trong là đĩa dữ liệu cùng văn bản xác nhận có đóng dấu.
Ngoài ra còn có một công văn phản hồi từ hãng xe.
Bùi Nghiễn Chu lập tức đưa tay định cướp lấy.
Lục Đình Vân lùi về sau một bước.
"Anh Bùi."
"Ở đây có rất nhiều người đang nhìn."
Cuối cùng mẹ Bùi cũng bắt đầu hoảng loạn.
"Cao tốc gì chứ?"
"Chẳng phải chỉ là cãi nhau giữa đôi trẻ thôi sao?"
Ôn Nhược Đường mở máy tính bảng.
Video bắt đầu phát.
Trên màn hình.
Tốc độ chiếc xe của tôi từ 110 km/h đột ngột giảm xuống còn 20 km/h.
Những chiếc xe phía sau đồng loạt phanh gấp.
Tiếng còi inh ỏi vang lên khắp nơi.
Một chiếc xe tải lớn sượt sát bên trái rồi lao qua.
Trong video vang lên giọng nói run rẩy của tôi:
"Bùi Nghiễn Chu, xe bị làm sao vậy?"
Ngay sau đó.
Giọng của anh ta truyền qua Bluetooth trong xe.
"Niệm Niệm đột nhiên muốn đi trượt tuyết."
"Anh sợ em lái xe đi xa quá, cô ấy không lấy được."
"Em cứ tấp vào làn khẩn cấp trước đi."
"Anh họ cô ấy sẽ tới lấy xe."
"Cô ấy hiếm khi vui vẻ được một lần."
"Em đừng ích kỷ như thế."
Cả căn phòng chìm vào im lặng chết chóc.
Sắc mặt chủ nhà trắng bệch.
Mấy người hàng xóm cũng không còn ai bàn tán nữa.
Nguyễn Niệm Niệm lùi về sau nửa bước.
"Em... em không biết anh ấy sẽ giới hạn tốc độ..."
Video vẫn tiếp tục phát.
Tôi bật đèn cảnh báo rồi cố gắng điều khiển xe tấp vào bên phải.
Phía sau.
Một chiếc xe màu trắng đánh lái gấp.
Suýt nữa đâm thẳng vào dải phân cách.
Camera hành trình ghi lại rõ ràng biển số xe cùng thời gian xảy ra sự việc.
Ôn Nhược Đường lên tiếng:
"Tài xế chiếc xe trắng đó cũng đã báo cảnh sát."
"Anh ấy nói hôm đó suýt va chạm liên hoàn."
"Vẫn luôn tìm chiếc xe phía trước."
Yết hầu Bùi Nghiễn Chu khẽ động.
"Tri Vi..."
"Anh chỉ muốn em dừng xe lại thôi."
"Anh không hề muốn hại em."
Lục Đình Vân lạnh lùng ngắt lời:
"Anh có cố ý hay không, cảnh sát sẽ là người kết luận."
Tôi nhìn Bùi Nghiễn Chu.
Tối qua anh ta còn nói tôi không thể chứng minh được.
Hôm nay chứng cứ đã đặt ngay trước mặt.
Phản ứng đầu tiên của anh ta không phải xin lỗi.
Mà là giải thích rằng bản thân không cố ý.
Mẹ Bùi đột nhiên lao tới.
Giơ tay định tát Ôn Nhược Đường.
"Con bé bán xe chết tiệt!"
"Chính cô hại con trai tôi!"
Ôn Nhược Đường nhanh chóng tránh sang một bên.
Bảo vệ lập tức giữ mẹ Bùi lại.
Cảnh sát nhanh chóng có mặt.
Lần này...
Không còn là hòa giải nữa.
Bùi Nghiễn Chu bị đưa đi phối hợp điều tra.
Lục Thành vì hành vi cướp đoạt và hủy hoại chứng cứ cũng bị dẫn đi cùng.
Mẹ Bùi ngồi bệt xuống đất.
Cuối cùng đã không khóc nổi nữa.
Nguyễn Niệm Niệm co ro trong góc phòng.
Nước mắt lại bắt đầu rơi.
"Chị Tri Vi."
"Em thật sự không biết chuyện nguy hiểm đến vậy."
"Em chỉ muốn mượn xe thôi."
"Anh Nghiễn Chu nói chị sẽ không để ý."
Tôi bước tới trước mặt cô ta.
Chiếc áo cashmere của tôi vẫn còn trên người cô ta.
"Cởi ra."
Nguyễn Niệm Niệm cứng đờ.
"Cái gì cơ?"
"Áo của tôi."
Mọi ánh mắt trong phòng đồng loạt đổ dồn về phía cô ta.
Mặt Nguyễn Niệm Niệm đỏ bừng tới tận mang tai.
Chậm rãi cởi chiếc áo khoác xuống.
Bên trong chỉ còn một chiếc áo len mỏng.
Cô ta ôm hai cánh tay.
Run lên vì lạnh.
Mẹ Bùi lập tức chửi lớn:
"Cô còn là người không vậy?"
"Sức khỏe nó không tốt!"
Tôi cầm chiếc áo lên.
Ném thẳng vào túi rác.
"Bẩn rồi."
Nước mắt còn đọng trên mặt Nguyễn Niệm Niệm.
Nhưng vẻ thể diện mà cô ta cố giữ bấy lâu...
Đã bị lột sạch.
Lục Đình Vân nhắc nhở:
"Cô Hứa."
"Chúng ta nên tới đồn công an."
"Phía công ty cũng cần xử lý đoạn video kia."
Tối hôm đó.
Toàn bộ chứng cứ được tập hợp hoàn chỉnh.
Video từ trung tâm giao xe.
Hồ sơ thương tích từ bệnh viện.
Sao kê ngân hàng.
Camera giám sát khu chung cư.
Camera hành lang.
Tất cả đều được sắp xếp thành một bộ hồ sơ hoàn chỉnh.