Lục Đình Vân gửi cho cơ quan điều tra.
Đồng thời gửi cho phòng nhân sự công ty.
Anh không đăng lên mạng.
Mà tôi cũng không cần cư dân mạng phán xét ai đúng ai sai.
Tôi chỉ muốn...
Mỗi người phải chịu trách nhiệm cho việc mình đã làm.
Sáng hôm sau.
Công ty thông báo tôi quay lại làm việc để giải trình.
Trong phòng họp có mặt:
Phòng nhân sự.
Quản lý trực tiếp.
Bộ phận pháp chế.
Trên màn hình lớn.
Là toàn bộ video giám sát đầy đủ tại đại sảnh công ty.
Mẹ Bùi ngồi dưới đất ăn vạ.
Nguyễn Niệm Niệm quỳ xuống.
Lục Đình Vân báo cảnh sát.
Mọi chuyện từ đầu đến cuối đều rõ ràng.
Sau khi xem xong.
Sắc mặt quản lý vô cùng khó xử.
"Tri Vi."
"Hôm qua cho em nghỉ phép là quyết định chưa thỏa đáng của công ty."
Nhân sự cũng lên tiếng:
"Kỳ đánh giá chức quản lý sẽ được khôi phục."
"Những video bôi nhọ và tin đồn sai sự thật..."
"Công ty sẽ yêu cầu người đăng gỡ bỏ."
Tôi nhìn về phía phòng trà nước.
Mấy đồng nghiệp đang đứng ngoài cửa kính.
Ánh mắt né tránh không dám nhìn tôi.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Bùi Nghiễn Chu.
"Mẹ anh ngất rồi."
"Tri Vi, nể tình bảy năm bên nhau, đừng đẩy mọi chuyện đến đường cùng."
Chưa đầy vài giây sau.
Một tin nhắn khác lại tới.
"Anh thật sự biết mình sai rồi."
Đúng lúc ấy.
Cửa phòng họp bị đẩy ra.
Cô lễ tân ló đầu vào.
"Chị Hứa."
"Dưới lầu có một cô gái tên Nguyễn Niệm Niệm muốn gặp chị."
"Cô ấy nói..."
"Cô ấy mang thai rồi."