Vừa dứt lời, ngoài cửa lại có thêm hai người bước vào.
Nguyễn Niệm Niệm mặc áo phao trắng, trên vành mũ vẫn còn đọng những hạt mưa li ti.
Phía sau cô ta là Bùi Nghiễn Chu.
Có lẽ vì vội vàng chạy tới, tóc anh ta đã ướt, trong mắt chỉ còn lại sự tức giận.
Vừa nhìn thấy tôi, vành mắt Nguyễn Niệm Niệm đã đỏ hoe.
"Chị Tri Vi, em xin lỗi."
"Đều là lỗi của em. Em không nên nghĩ đến chuyện mượn xe của chị."
"Nhưng em thật sự rất lâu rồi chưa được đi chơi."
Bùi Nghiễn Chu kéo cô ta ra phía sau mình, che chở một cách đầy bản năng.
Động tác ấy...
Tôi đã nhìn thấy quá nhiều lần rồi.
Ngày còn học đại học, trong những buổi liên hoan câu lạc bộ, cô ta không uống được rượu, anh ta uống thay.
Sau khi đi làm, nhà cô ta bị dột nước, nửa đêm anh ta chạy tới sửa giúp.
Cô ta làm mất mèo, anh ta xin nghỉ làm để đi tìm cùng.
Mỗi lần tôi lên tiếng, anh ta đều nói:
"Cô ấy từ nhỏ không có anh trai."
"Anh quan tâm cô ấy nhiều hơn một chút, em đừng nhỏ nhen như vậy."
Còn bây giờ...
Anh ta đứng giữa chiếc xe của tôi và mạng sống của tôi.
Thế nhưng người anh ta bảo vệ vẫn là cô ta.
"Hứa Tri Vi, đưa chìa khóa cho anh."
Bùi Nghiễn Chu đưa tay ra.
Gió lạnh từ cửa phòng trưng bày thổi vào.
Nước mưa rơi xuống mũi giày tôi.
Cạnh kim loại của chìa khóa cấn vào lòng bàn tay đau nhói.
Tôi còn chưa kịp mở miệng thì Nguyễn Niệm Niệm đột nhiên bước lên một bước.
Nước mắt lách tách rơi xuống.
"Chị Tri Vi..."
"Chẳng lẽ chị giận vì em từng ngồi ghế phụ sao?"
"Về sau em không ngồi nữa là được."
Sắc mặt Bùi Nghiễn Chu càng lạnh hơn.
"Em nhìn xem em đã dọa cô ấy thành thế nào rồi?"
Nói xong, anh ta trực tiếp đưa tay bẻ từng ngón tay tôi ra.
Ôn Nhược Đường vội vàng gọi bảo vệ.
Trong lúc hỗn loạn, Bùi Nghiễn Chu ghé sát tai tôi, hạ thấp giọng:
"Đừng ép anh phải làm em mất mặt trước người ngoài."
Ngay giây tiếp theo.
Chùm chìa khóa bị anh ta mạnh tay giật khỏi lòng bàn tay tôi.
Mu bàn tay quệt mạnh vào góc bàn.
Một giọt máu lập tức rịn ra.
Nguyễn Niệm Niệm khẽ hô lên đầy kinh ngạc.
Thế nhưng Bùi Nghiễn Chu chỉ liếc qua vết thương một cái.
Sau đó quay đầu, nhét chùm chìa khóa vào tay cô ta.
"Lên xe đợi anh."