Bảo vệ chặn Lục Thành lại ngay trước cửa.
Bùi Nghiễn Chu quay đầu trừng mắt nhìn tôi:
"Cô còn muốn làm lớn chuyện đến mức báo cảnh sát nữa sao?"
"Báo đi."
Ba chữ vừa thốt ra, cơn giận trên mặt anh ta lập tức khựng lại.
Nguyễn Niệm Niệm đã ngồi vào trong xe, nhìn tôi qua lớp kính chắn gió.
Cần gạt nước chưa bật, gương mặt cô ta bị những vệt mưa cắt thành từng mảng mờ nhòe.
Bùi Nghiễn Chu bật cười như vừa nghe thấy chuyện gì nực cười lắm:
"Hứa Tri Vi, cô thật sự nghĩ cảnh sát sẽ quản chuyện cãi nhau giữa người yêu à?"
"Đúng là xe do cô mua."
"Nhưng quyền quản trị hệ thống xe là do tôi thiết lập."
"Tôi chỉ đang giúp cô quản lý mà thôi."
Ôn Nhược Đường không nhịn được lên tiếng:
"Thưa anh, tự ý điều khiển phương tiện từ xa khi chưa được chủ xe đồng ý đã gây nguy hiểm cho an toàn giao thông."
"Đây không phải chuyện riêng trong gia đình."
Bùi Nghiễn Chu lạnh lùng nhìn cô ấy:
"Cô chỉ là nhân viên bán hàng, biết cái gì?"
"Công ty chúng tôi làm về điều khiển thông minh. Tôi hiểu rõ hơn cô nhiều."
Đúng lúc ấy, màn hình điện thoại sáng lên.
Là mẹ tôi gọi tới.
Vừa bắt máy, bà đã chất vấn ngay:
"Tri Vi, mẹ Nghiễn Chu vừa gọi cho mẹ."
"Bà ấy nói con vì một chiếc xe mà muốn báo cảnh sát bắt Nghiễn Chu?"
"Con bị làm sao vậy?"
Cổ họng tôi như bị một cục bông nghẹn cứng.
Bùi Nghiễn Chu đứng bên cạnh, trong ánh mắt đầy vẻ nắm chắc phần thắng.
Mẹ tôi vẫn tiếp tục:
"Nghiễn Chu điều kiện tốt như thế."
"Con cũng sắp ba mươi rồi, đừng có động một chút là nổi nóng."
"Đàn ông có vài người bạn thân là chuyện bình thường."
"Mẹ từng gặp Niệm Niệm rồi, con bé đáng thương lắm."
"Nếu con làm mọi chuyện quá tuyệt tình, sau này còn ai dám cưới con nữa?"
Tôi nhìn vết máu đã đông lại trên mu bàn tay, khẽ hỏi:
"Mẹ."
"Anh ta khóa tốc độ xe của con xuống còn hai mươi km/h trên cao tốc, suýt nữa hại chết con."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó vang lên giọng của ba tôi:
"Nhưng cuối cùng có xảy ra chuyện gì đâu?"
"Con nhất định phải làm lớn chuyện từ chuyện nhỏ như vậy sao?"
Sắc mặt Bùi Nghiễn Chu dịu đi đôi chút.
Nguyễn Niệm Niệm cũng bước xuống xe, cầm ô đi tới.
Chiếc ô gần như nghiêng hết về phía Bùi Nghiễn Chu.
Mưa theo bờ vai tôi chảy dọc xuống cổ áo.
"Cô chú đừng trách chị Tri Vi."
Nguyễn Niệm Niệm vừa nói với điện thoại của tôi vừa khóc.
"Đều là lỗi của cháu."
"Từ nhỏ cháu đã không có ba, nên anh Nghiễn Chu mới thương cháu nhiều hơn một chút."
"Chị Tri Vi hiểu lầm bọn cháu, cháu có thể hiểu được."
Mẹ tôi lập tức mềm lòng:
"Niệm Niệm à, đừng khóc."
"Tính Tri Vi bướng bỉnh, để cô nói chuyện lại với nó."
Khoảnh khắc đó...
Tất cả mọi người xung quanh đều đang nhìn tôi.