Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
"Bởi vì trước đây..."
"Tôi từng nghĩ anh là người."
Chiếc ống nghe trong tay Bùi Nghiễn Chu khẽ trượt xuống.
Trước khi cuộc gặp kết thúc.
Anh ta áp sát vào lớp kính.
Giọng nói run rẩy.
"Tri Vi."
"Đừng để anh phải vào tù."
"Dự án của anh mất rồi."
"Công việc cũng sẽ mất."
"Mẹ anh không chịu nổi đâu."
"Niệm Niệm còn đang mang thai."
"Anh thật sự sẽ mất hết tất cả."
Tôi nhẹ nhàng đặt ống nghe xuống.
Ngăn cách bởi lớp kính.
Anh ta vẫn đang gọi tên tôi.
Nhưng mọi âm thanh đều bị lớp cách âm nghiền nát.
Không còn truyền tới tai tôi nữa.
Những chuyện sau đó diễn ra nhanh hơn tôi tưởng.
Vụ việc trên cao tốc liên quan đến an toàn công cộng.
Cơ quan điều tra đã yêu cầu hãng xe cung cấp dữ liệu hệ thống.
Kết quả xác nhận:
Bùi Nghiễn Chu thật sự đã sử dụng quyền kỹ thuật nội bộ.
Gửi lệnh giới hạn tốc độ từ xa tới chiếc xe của tôi.
Sau khi sự việc xảy ra.
Anh ta còn đăng nhập hệ thống để xóa nhật ký thao tác.
Nhưng phía máy chủ của hãng vẫn lưu lại lịch sử truy cập bất thường.
Không lâu sau.
Công ty của anh ta công bố quyết định xử lý nội bộ.
Bùi Nghiễn Chu bị đình chỉ công tác.
Bị thu hồi quyền truy cập dự án trọng điểm.
Tiếp tục phối hợp điều tra.
Lục Thành vì hành vi hủy hoại chứng cứ và cướp đoạt tài liệu.
Bị xử phạt hành chính.
Đồng thời phải bồi thường tổn thất liên quan.
Vết thương trên tay Nguyễn Niệm Niệm.
Sau khi đối chiếu camera bổ sung và hồ sơ bệnh viện.
Được xác nhận là do cô ta tự va vào cạnh kéo.
Lời khai rằng tôi cố ý làm cô ta bị thương.
Cũng được ghi rõ trong biên bản hòa giải.
Đoạn video bôi nhọ lan truyền trong công ty.
Sau khi bộ phận pháp chế gửi công văn.
Người đầu tiên đăng tải đã xóa toàn bộ nội dung.
Đồng thời công khai xin lỗi.
Người đó...
Là bạn học cấp ba của Nguyễn Niệm Niệm.
Cô ta nhận 2.000 tệ từ Nguyễn Niệm Niệm.
Để phát tán video vào các nhóm địa phương.
Ngày hội đồng xét duyệt chức quản lý được khôi phục.
Phòng nhân sự gọi tôi vào văn phòng.
"Tri Vi."
"Sau khi xem xét toàn diện."
"Công ty quyết định bổ nhiệm cô làm quản lý dự án."
"Đối với những xử lý không thỏa đáng trước đây..."
"Chúng tôi chính thức xin lỗi."
Tôi nhận lấy quyết định bổ nhiệm.
Tờ giấy rất nhẹ.
Nhưng lại giống như đã dời đi một phần gánh nặng đè trong lồng ngực suốt thời gian qua.
Khi bước ra khỏi công ty.
Ôn Nhược Đường đang đứng dưới lầu đợi tôi.
Trên tay cô ấy là một bó hướng dương rực rỡ.
"Chúc mừng chị."
Tôi bật cười.
"Sao em lại tới đây?"
"Hôm nay em nghỉ việc."
Ôn Nhược Đường tháo bảng tên nhân viên.
Bỏ vào túi xách.
"Quản lý nói em thích xen vào chuyện người khác."
"Nhưng sau khi biết toàn bộ sự việc..."
"Phòng tuân thủ và hậu mãi của hãng xe đã mời em sang làm."
"Lương còn tăng nữa."
Chúng tôi đứng dưới ánh nắng.
Cười rất lâu.
Điện thoại bỗng reo lên.
Một số lạ.
Vừa bắt máy.
Đầu dây bên kia đã vang lên giọng của Nguyễn Niệm Niệm.
Lần này...
Không còn mềm mại yếu đuối nữa.
"Hứa Tri Vi."
"Bây giờ chị hài lòng chưa?"
"Anh Nghiễn Chu không cần tôi nữa."
"Anh ta nói đứa bé không liên quan đến anh ta."
"Bảo tôi tự giải quyết."
Tôi không hề ngạc nhiên.
Một người đàn ông có thể phản bội tôi.
Thì cũng có thể vứt bỏ cô ta.
"Đó là chuyện của hai người."
Nguyễn Niệm Niệm bật khóc.
"Nhưng anh ấy đã hứa sẽ chăm sóc em cả đời!"
Tôi nhìn dòng xe cộ qua lại bên đường.
"Những lời anh ta nói..."
"Không đáng một đồng."
Đầu dây bên kia đột nhiên trở nên the thé.
"Đều tại chị!"
"Nếu chị không điều tra chứng cứ, mọi chuyện đã không thành ra thế này!"
"Em chỉ muốn sống tốt hơn một chút thôi!"
"Em có gì sai chứ?"
Tôi cúp máy.
Vài ngày sau.
Lục Đình Vân nói cho tôi biết.
Nguyễn Niệm Niệm đã đến nhà họ Bùi gây chuyện.
Ban đầu mẹ Bùi xem cô ta như bảo bối.
Nhưng sau khi nghe nói Bùi Nghiễn Chu có thể bị kỷ luật nặng.
Bà ta lại bắt đầu ghét cô ta vì cho rằng cô ta là gánh nặng.
Hai người cãi nhau ngay trước cổng khu dân cư.
Nguyễn Niệm Niệm lấy phiếu khám thai ra ép cưới.
Mẹ Bùi chỉ thẳng vào mặt cô ta rồi nói:
"Ai biết đứa bé có phải con cháu nhà họ Bùi hay không?"
Câu nói đó bị hàng xóm quay lại.
Rồi truyền về tận quê nhà của họ.
Lục Thành vì bị xử phạt nên mất việc.
Cả gia đình đem mọi trách nhiệm đổ lên đầu Nguyễn Niệm Niệm.
Cô ta không đủ tiền thuê nhà.
Cuối cùng chỉ có thể quay về quê.
Đứa bé...
Cũng không được giữ lại.
Không phải vì ai ép buộc cô ta.
Mà bởi từ đầu đến cuối.
Bùi Nghiễn Chu chưa từng đến gặp cô ta lấy một lần.
Tiền đặt cọc đám cưới.
Khoản tiền bị rút khỏi tài khoản chung.
Những bộ quần áo bị lấy đi.
Tiền bồi thường cho cuốn album ảnh của bà ngoại bị hư hỏng.
Lục Đình Vân giúp tôi đòi lại từng khoản một.
Ngày tiền được chuyển về tài khoản.
Mẹ Bùi gọi cho tôi hơn mười cuộc.
Bị chặn số.
Bà ta lại đổi sang số khác.
"Tri Vi à..."
Giọng bà ta tiều tụy hẳn.
"Trước đây cô nói chuyện hơi nặng lời."
"Cháu đừng để trong lòng."
"Nghiễn Chu bây giờ ngày nào cũng uống rượu."
"Công việc cũng mất rồi."
"Trong lòng nó vẫn còn cháu."
"Cháu quay về thăm nó một lần được không?"
Tôi hỏi:
"Sao anh ta không tự gọi?"
Mẹ Bùi bật khóc.
"Nó xuất huyết dạ dày rồi."
"Đang nằm viện."
"Bác sĩ nói nếu cứ tiếp tục như vậy thì coi như hỏng người."
"Tri Vi..."
"Hai đứa có bảy năm tình cảm cơ mà."