Phòng gặp mặt được ngăn cách bởi một lớp kính dày.
Bùi Nghiễn Chu ngồi ở phía đối diện.
Râu ria mọc lởm chởm.
Đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ.
Vừa nhìn thấy tôi, anh ta lập tức đứng dậy.
"Tri Vi..."
Hai chữ ấy vừa thốt ra.
Giọng anh ta đã khàn đặc.
Ngày trước...
Tôi luôn mềm lòng trước bộ dạng này.
Chỉ cần anh ta cúi đầu.
Tôi sẽ nghĩ anh ta mệt mỏi.
Nghĩ anh ta vất vả.
Nghĩ rằng mình nhẫn nhịn thêm một chút cũng chẳng sao.
Nhưng bây giờ...
Trong mắt tôi chỉ còn một người đàn ông đã đẩy tôi vào hiểm cảnh trên cao tốc.
Rồi tự tay giẫm tôi xuống bùn lầy.
"Có gì thì nói."
Bùi Nghiễn Chu siết chặt ống nghe.
"Anh không biết việc giới hạn tốc độ lại nguy hiểm đến thế."
"Hôm đó Niệm Niệm cứ khóc mãi."
"Nói nếu không lái được xe của em thì anh họ cô ấy sẽ cười nhạo cô ấy."
"Anh chỉ muốn làm cô ấy vui thôi."
Tôi không đáp.
Anh ta bắt đầu sốt ruột.
"Anh thừa nhận anh là đồ khốn."
"Nhưng anh thật sự không muốn hại em."
"Tri Vi."
"Chúng ta đã ở bên nhau bảy năm rồi."
"Em không thể chỉ vì một lỗi lầm này mà phủ nhận tất cả."
Một lỗi lầm?
Chiếc xe.
Tiền bạc.
Căn nhà.
Cuốn album ảnh của bà ngoại.
Sự sỉ nhục trước cổng công ty.
Bệnh án cá nhân.
Cái tát hôm đó.
Anh ta chất cả một ngọn núi lên người tôi.
Rồi bảo rằng đó chỉ là một hạt bụi.
"Nguyễn Niệm Niệm mang thai rồi."
Sắc mặt Bùi Nghiễn Chu lập tức trắng bệch.
Môi anh ta mấp máy vài lần.
"Em... cô ấy nói với em rồi sao?"
"Đứa bé là của anh?"
Anh ta cúi đầu.
Sự im lặng chính là câu trả lời.
Rất lâu sau.
Anh ta mới khàn giọng nói:
"Đêm đó anh uống quá nhiều."
"Tỉnh lại anh đã hối hận."
"Anh không dám nói cho em biết."
"Tri Vi..."
"Người anh yêu là em."
Trên mặt kính phản chiếu gương mặt tôi.
Bình tĩnh đến xa lạ.
"Yêu tôi nên đưa thẻ phụ cho cô ta tiêu?"
"Yêu tôi nên để mẹ anh tới công ty chửi tôi không thể sinh con?"
"Yêu tôi nên để cô ta ngủ trong phòng của tôi, đeo vòng bạc của bà ngoại tôi?"
Vành mắt Bùi Nghiễn Chu đỏ lên.
"Chuyện mẹ anh..."
"Anh sẽ giải thích."
"Còn đứa bé..."
"Anh sẽ xử lý."
"Chỉ cần em đồng ý, chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu."
Bắt đầu lại?
Bắt đầu từ đâu?
Từ lúc chiếc xe bị khóa còn 20 km/h trên cao tốc?
Hay từ ngày anh ta mua sợi dây chuyền hình bông tuyết cho Nguyễn Niệm Niệm?
Tôi lấy ra một tập tài liệu.
Dán lên mặt kính.
Thông báo hủy hôn lễ.
Danh sách hoàn trả tài khoản chung.
Giấy xác nhận ủy quyền xử lý tranh chấp tài sản và thương tích.
Danh mục chứng cứ bổ sung của vụ việc chiếc xe.
Mỗi một tờ giấy đều có dấu xác nhận đỏ chói.
Bùi Nghiễn Chu nhìn chằm chằm vào chúng.
Như đang nhìn một bản án dành cho mình.
"Em thật sự muốn tuyệt tình như vậy sao?"
"Đúng."
Anh ta bỗng bật cười.
Một nụ cười khó coi đến cực điểm.
"Hứa Tri Vi."
"Trước đây em không phải như thế."
"Trước đây em sẽ đợi anh tan làm."
"Sẽ mua thuốc cho mẹ anh."
"Sẽ lo anh đau dạ dày."
"Trước đây em sợ nhất là anh không để ý tới em."
"Sao bây giờ em lại nhẫn tâm như vậy?"