"Chẳng phải chỉ là một chiếc vòng bạc rách nát sao?"
"Đáng giá được bao nhiêu tiền?"
"Cổ tay Niệm Niệm đỏ hết cả rồi, vậy mà cô còn chỉ biết nhìn cái vòng."
Tôi quay người đi lấy dầu bôi trơn.
Thấy vậy, sắc mặt Bùi Nghiễn Chu dịu đi đôi chút.
"Như thế mới đúng."
"Tri Vi."
"Em không phải người xấu."
"Chỉ là quá nhạy cảm thôi."
Dầu được đổ lên cổ tay.
Tiếng khóc của Nguyễn Niệm Niệm càng lúc càng lớn.
Cô ta vừa khóc vừa nép vào lòng Bùi Nghiễn Chu.
Sau gần mười phút vật lộn...
Chiếc vòng cuối cùng cũng được tháo ra.
Nhưng trên mặt bạc đã xuất hiện thêm một vết xước rõ ràng.
Tôi lấy khăn giấy lau sạch.
Rồi đặt nó vào lòng bàn tay.
Nguyễn Niệm Niệm nức nở:
"Chị Tri Vi, em xin lỗi."
"Hay là em mua cho chị một chiếc mới nhé?"
Tôi nhìn cô ta.
"Em không bồi thường nổi đâu."
Sắc mặt Bùi Nghiễn Chu lập tức tối sầm.
"Đủ rồi."
"Cô ấy đã xin lỗi rồi."
"Em còn muốn thế nào nữa?"
Đúng lúc ấy, điện thoại lại vang lên.
Là mẹ của Bùi Nghiễn Chu gọi video.
Anh ta vừa bắt máy.
Ống kính lập tức quét qua khung cảnh hỗn độn trong phòng.
Nhìn thấy Nguyễn Niệm Niệm đang khóc, bà Bùi lập tức cao giọng:
"Tri Vi!"
"Lại là con bắt nạt Niệm Niệm phải không?"
"Cô à, không phải đâu."
Nguyễn Niệm Niệm vừa lau nước mắt vừa nói:
"Là cháu vô tình chạm vào chiếc vòng của chị Tri Vi."
Bà Bùi cười khẩy:
"Tôi còn tưởng là bảo bối gì ghê gớm."
"Sau này kết hôn rồi, đồ trong nhà đều là tài sản chung."
"Có gì mà không được đụng vào?"
"Tri Vi à."
"Con cũng không còn nhỏ nữa."
"Đừng suốt ngày ghen tuông với một cô gái trẻ."
Tôi siết chặt chiếc vòng bạc trong tay.
Bà Bùi vẫn tiếp tục:
"Nghiễn Chu công việc bận rộn."
"Niệm Niệm ngoan ngoãn hiểu chuyện, giúp nó thư giãn một chút cũng tốt."
"Nếu con thật sự muốn bước vào nhà họ Bùi..."
"Thì phải học cách rộng lượng."
Trong phòng làm việc vẫn chất đống những mẫu thiệp cưới.
Từng tấm một...
Đều là tôi thức đêm lựa chọn.
Tiền đặt cọc khách sạn cưới là tôi trả.
Ảnh cưới là tôi đặt lịch.
Tiền thuê nhà tân hôn tôi cũng đóng một nửa.
Nhà họ Bùi nói con trai họ mới đi làm chưa lâu, chưa có tích lũy.
Bảo tôi chịu thiệt một chút.
Tôi đã nhẫn nhịn đến tận hôm nay.
Nhẫn nhịn đến mức...
Ngay cả di vật bà ngoại để lại cũng bị xem thành tài sản chung.
"Cô à."
Giọng tôi rất khẽ.
"Hủy hôn lễ đi."
Đầu dây bên kia lập tức im bặt.
Bùi Nghiễn Chu đột ngột ngẩng đầu.
"Em vừa nói gì?"
Nguyễn Niệm Niệm cũng quên cả khóc.
Người phản ứng đầu tiên lại là bà Bùi.
"Hứa Tri Vi!"
"Cô dám lấy chuyện kết hôn ra uy hiếp nhà tôi sao?"
"Thiệp cưới đã phát rồi."
"Họ hàng cũng báo hết rồi."
"Bây giờ cô đòi hủy, là muốn nhà chúng tôi mất mặt à?"
Bùi Nghiễn Chu bước tới.
Một tay siết chặt cổ tay tôi.
"Thu lại lời vừa rồi."
Ngón tay anh ta đè đúng lên vết thương.
Cơn đau lập tức lan khắp cánh tay.
Vai tôi căng cứng.
"Không thu lại được."
Trong màn hình video, bà Bùi tức giận mắng lớn:
"Nghiễn Chu, con nhìn xem bộ dạng của nó đi!"
"Chưa bước chân vào cửa nhà họ Bùi mà đã dám làm giá."
"Nếu thật sự cưới về thì còn ra thể thống gì nữa?"
Nguyễn Niệm Niệm nhẹ nhàng kéo tay áo Bùi Nghiễn Chu.
"Anh Nghiễn Chu..."
"Đừng tức giận."
"Chị Tri Vi chỉ đang nói trong lúc nóng giận thôi."
Bùi Nghiễn Chu nhìn chằm chằm vào tôi.
Đôi mắt đỏ ngầu.
"Hứa Tri Vi."
"Em có biết vì đám cưới này mà anh đã cãi nhau với mẹ bao nhiêu lần không?"
"Em chỉ nói một câu hủy bỏ."
"Rốt cuộc em xem anh là gì?"
Tôi bật cười.
Nụ cười nhạt đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.
"Vậy anh xem tôi là gì?"
Trong không khí vẫn còn mùi trà gừng ngọt ngấy.
Điện thoại của Bùi Nghiễn Chu rung lên.
Màn hình sáng lên.
Là tin nhắn thông báo từ ngân hàng.
Thẻ phụ của tôi lại bị quẹt thêm một khoản.
Tiền thuê thiết bị trượt tuyết: 8.600 tệ.
Tôi cúi người nhặt chiếc kéo trên bàn.
Bùi Nghiễn Chu tưởng tôi muốn làm hại người khác.
Lập tức kéo Nguyễn Niệm Niệm ra sau lưng che chắn.
Lưỡi kéo hạ xuống.
Không phải lên người ai cả.
Mà là lên những bản mẫu thiệp cưới.
Tấm đầu tiên bị cắt đôi.
Trong video, bà Bùi hét lên thất thanh:
"Hứa Tri Vi, dừng tay!"
Tấm thứ hai rơi xuống sàn.
Bùi Nghiễn Chu lao tới giật lấy chiếc kéo.
Mũi kéo sượt qua ngón tay anh ta.
Máu lập tức rịn ra.
Nguyễn Niệm Niệm hét lên rồi nhào tới:
"Anh Nghiễn Chu!"
Bùi Nghiễn Chu nhìn vết máu trên tay mình.
Sau đó quay đầu.
Tát mạnh vào mặt tôi.
Bốp!
Ánh đèn phòng khách như rung lên một cái.
Đầu tôi lệch hẳn sang bên.
Trong tai chỉ còn tiếng ù ù kéo dài.
Bùi Nghiễn Chu thở gấp.
Từng chữ như nghiến qua kẽ răng:
"Hứa Tri Vi..."
"Em thật sự khiến tôi quá thất vọng."