Cái tát đó đã kéo cả nhà họ Bùi tới.
Nửa tiếng sau, mẹ Bùi dẫn theo dì út và hai người cô đứng đầy trong phòng khách nhà tôi.
Không một ai hỏi mặt tôi có đau không.
Câu đầu tiên sau khi bước vào cửa là:
"Thiệp cưới đâu?"
Những mảnh giấy vụn trên sàn vẫn chưa được dọn.
Vừa nhìn thấy, sắc mặt mẹ Bùi lập tức tối sầm.
"Cô đúng là phản rồi."
Dì út ngồi xuống sofa, tiện tay cầm cốc nước của tôi uống một ngụm.
"Tri Vi à, phụ nữ sống qua ngày không nên quá chấp nhặt."
"Đàn ông ở bên ngoài có một cô em gái chăm sóc còn tốt hơn đi lăng nhăng bên ngoài chứ?"
Người cô bên cạnh cũng phụ họa:
"Con bé Niệm Niệm này ai trong nhà chúng tôi cũng thích."
"Miệng ngọt, lại biết dỗ Nghiễn Chu vui."
"Nếu cháu thông minh thì nên tạo quan hệ tốt với nó."
Nguyễn Niệm Niệm ngồi cạnh mẹ Bùi, cúi đầu im lặng.
Trên cổ tay vẫn còn vết dầu chưa lau sạch.
Bùi Nghiễn Chu dán băng cá nhân lên ngón tay, đứng bên cửa sổ hút thuốc.
Căn hộ này là tôi thuê.
Hợp đồng cũng đứng tên tôi.
Thế nhưng lúc này, cả căn nhà lại giống như đang xét xử một người ngoài.
"Hủy hôn lễ."
Tôi nhắc lại lần nữa.
Mẹ Bùi cười lạnh:
"Được thôi."
"Hủy cũng được."
"Nhà chúng tôi đã đưa sính lễ 66.000 tệ, cô trả lại đây."
"Tiền đặt cọc tiệc cưới cô bồi thường."
"Tiền vé xe của họ hàng cô bồi thường."
"Nghiễn Chu xin nghỉ để chuẩn bị đám cưới, ảnh hưởng tiền thưởng và thành tích công việc, cô cũng phải bồi thường."
Tôi nhìn bà ta.
"Sính lễ 66.000 tệ."
"Ngay ngày hôm đó cô đã bảo tôi chuyển trả lại."
"Nói rằng để ở chỗ tôi không an toàn."
Sắc mặt mẹ Bùi lập tức thay đổi.
"Nhưng đó vẫn là sính lễ đã đi đủ quy trình!"
"Tôi vẫn còn lưu tin nhắn."
Trong phòng lập tức im lặng.
Bùi Nghiễn Chu dập tắt điếu thuốc.
"Hứa Tri Vi."
"Em nhất định phải làm mọi chuyện khó coi đến vậy sao?"
"Tất cả là do các người tự tìm đến."
Mẹ Bùi đập bàn.
"Chúng tôi đến là đang cho cô mặt mũi đấy!"
"Nếu cô không muốn kết hôn nữa thì trả nhà ngay."
"Đừng để đồ của Nghiễn Chu ở đây nữa."
Tôi gật đầu.
"Được."
"Tối nay dọn đi."
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Bùi Nghiễn Chu cau mày.
"Em lại làm cái trò gì nữa?"
Tôi đi thẳng tới phòng chứa đồ, kéo ra mấy thùng carton.
Bàn phím cơ anh ta thích.
Máy tính cũ của anh ta.
Chăn mẹ anh ta gửi tới.
Quần áo anh ta để nhờ ở nhà tôi.
Từng món một bị tôi ném vào thùng.
Mẹ Bùi vội vàng lao tới ngăn lại.
"Nhẹ tay thôi!"
"Cái máy tính này đắt lắm!"
"Nếu hỏng cô đền nổi không?"
Nguyễn Niệm Niệm cũng lập tức đứng dậy.
"Cô à, để cháu giúp."
Cô ta ôm một chồng quần áo.
Vừa đi được hai bước thì trượt chân ngã xuống đất.
Quần áo trong tay tung tóe khắp nơi.
Một chiếc hộp nhung từ bên trong lăn ra.
Sắc mặt Bùi Nghiễn Chu lập tức thay đổi.
Nguyễn Niệm Niệm cũng cứng người.
Mẹ Bùi nhanh tay nhặt lên.
Mở ra nhìn thấy sợi dây chuyền bên trong, bà ta lập tức cười.
"Nghiễn Chu."
"Con mua cho Tri Vi à?"
Mặt dây chuyền có hình bông tuyết.
Mặt sau khắc hai chữ cái.
Không phải tên tôi.
Là chữ viết tắt của Niệm Niệm.
Sắc mặt Nguyễn Niệm Niệm trắng bệch.
"Cô à..."
"Đó là quà sinh nhật của cháu."
"Không liên quan đến anh Nghiễn Chu."
Nụ cười trên mặt mẹ Bùi lập tức cứng lại.
Dì út ho khan một tiếng.
"Bạn bè tặng quà cho nhau cũng bình thường mà."
Tôi cầm tờ hóa đơn trong hộp lên.
32.000 tệ.
Ngày thanh toán...
Chính là ngày giỗ bà ngoại tôi.
Hôm đó Bùi Nghiễn Chu nói công ty tăng ca, không thể đi tảo mộ cùng tôi.
Một mình tôi ôm bó hoa đứng dưới mưa.
Gọi cho anh ta hơn mười cuộc điện thoại.
Cuối cùng chỉ nhận được một tin nhắn:
"Đừng làm quá."
"Người chết đâu biết em có tới hay không."
Thì ra hôm đó...
Anh ta đang chọn dây chuyền cho người sống.
"Trả lại cho cô ấy đi."
Tôi nhét chiếc hộp vào tay Nguyễn Niệm Niệm.
Cô ta không nhận.
Cuối cùng Bùi Nghiễn Chu cũng lên tiếng:
"Hứa Tri Vi."
"Em đừng nói kiểu châm chọc đó nữa."
"Hôm đó Niệm Niệm tâm trạng không tốt."
"Tôi tiện đường mua giúp thôi."
"Tiện đường?"
Tôi giơ tờ hóa đơn lên.
"Tiệm trang sức ở phía đông thành phố."
"Nghĩa trang ở phía tây."
"Anh vòng nửa thành phố chỉ để tiện đường sao?"
Mẹ Bùi lập tức giật lấy hóa đơn, nhét vào túi xách.
"Chuyện cũ đừng lôi ra nữa."
"Việc cần nói bây giờ là cô đánh Nghiễn Chu."
"Còn cắt nát thiệp cưới."
Tôi đưa tay sờ lên bên má vẫn còn tê rần.
"Người đánh tôi là anh ta."
Mẹ Bùi lập tức lớn giọng:
"Là cô cầm kéo dọa người trước!"
Lục Thành cũng chen vào:
"Tôi có thể làm chứng."
"Lúc đó cảm xúc cô ấy mất kiểm soát."
"Suýt nữa làm bị thương Nghiễn Chu."
Nguyễn Niệm Niệm cũng nhỏ giọng phụ họa:
"Khi ấy ánh mắt của chị Tri Vi thật sự rất đáng sợ..."