[GIỜ G ĐÃ ĐIỂM] RƯỚC TÌNH CŨ VÀO PHÒNG SINH ĐÁNH TRÁO THÁI TỬ, KẺ PHẢN BỘI TỰ TAY KÍCH HOẠT ÁN TỬ!
695 từ
Cơn gò tử cung đột ngột ập đến ở tuần 39 khiến tôi phải bám chặt lấy bức tường thép lạnh lẽo của khu chỉ huy để đứng vững. Nhưng nỗi đau xé thịt đó chẳng là gì so với những lời nói nhơ nhuốc phát ra từ căn phòng làm việc sát vách.
Giọng của chồng tôi – Thiếu tướng Lôi Kiêu, người luôn miệng thề non hẹn biển – vang lên tàn nhẫn và sắc lạnh:
"An ninh bệnh xá đã phong tỏa toàn bộ chưa? Chỉ cần Diệp Lạc Lạc được đẩy lên bàn sinh, lập tức đưa Uyển Nhi vào phòng phẫu thuật kế bên bằng lối đi ngầm."
Tên phó quan ngập ngừng: "Thiếu tướng... phu nhân là con gái rượu của Tổng Tư lệnh. Nhỡ cô ấy sinh con trai thật, chúng ta làm sao..."
"Nếu là con trai, thì tiêm thuốc cho nó ngừng thở rồi bế con của Uyển Nhi sang thay thế!" Lôi Kiêu đập bàn, gằn giọng dứt khoát. "Còn nếu cô ta phát giác và kháng cự, cứ việc tiêm thuốc mê liều cao. Phụ nữ băng huyết mất mạng trên bàn đẻ là chuyện quá bình thường. Uyển Nhi đã mang thai cốt nhục của tôi, tôi tuyệt đối không để hai mẹ con cô ấy sống trong bóng tối nữa."
Tên phó quan rùng mình: "Nhưng Diệp gia..."
Lôi Kiêu bật cười khinh miệt: "Diệp gia quyền khuynh triều dã thì sao? Lão Tổng Tư lệnh và hai thằng anh trai của cô ta đang kẹt trong vùng nhiễu sóng ở chiến trường biên giới, sống chết còn chưa rõ. Giờ phút này, Lạc Lạc chỉ là một con cá nằm trên thớt. Cô ta yêu tôi đến mù quáng, chỉ vì năm xưa tôi đỡ thay cô ta một viên đạn. Một con đàn bà yếu đuối, chỉ cần tôi rớt vài giọt nước mắt đau buồn trước cái ch e c của vợ con, toàn bộ binh quyền của Diệp gia sẽ danh chính ngôn thuận rơi vào tay tôi!"
Máu trong huyết quản tôi sôi lên sùng sục, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như hồ băng.
Hắn tưởng tôi là một tiểu thư ngây thơ, yêu hắn đến ngu muội? Hắn không hề biết, viên đạn năm xưa chính là do hắn tự biên tự diễn, và tôi đã thu thập đủ bằng chứng tội ác của hắn suốt ba năm qua, chỉ chờ thời cơ cất mẻ lưới cuối cùng. Hắn lại càng không biết, trước khi lùi về làm vợ hắn, tôi từng là Chỉ huy tối cao của Cục Tình báo Bóng tối.
Hắn chọn đúng ngày tôi yếu ớt nhất để ra tay, nhưng lại tính sai người.
Hắc Long – đội trưởng cận vệ bám sát phía sau tôi – đã rút sẵn súng găm, sát khí bùng lên trong đáy mắt chờ lệnh xông vào băm vằm kẻ phản trắc. Tôi khẽ giơ tay, ngăn cậu ta lại. Môi tôi nhếch lên một nụ cười tàn độc đến rợn người.
Cơn đau đẻ ập đến dữ dội hơn, nước ối vỡ ướt đẫm gấu váy, nhưng lưng tôi vẫn thẳng tắp. Tôi rút chiếc điện thoại mã hóa màu đen tuyền từ trong túi áo khoác, bấm một dãy số định vị vệ tinh gai góc.
"Phát động chiến dịch Lưới Trời. Báo động cấp SSS." Giọng tôi trầm ổn, đanh thép truyền đi trong không gian. "Mục tiêu: Lôi Kiêu. Tội danh: Phản quốc, âm mưu mưu sát quân nhân cấp cao. Lập tức kích hoạt chế độ thanh trừng toàn căn cứ. Nội bất xuất, ngoại bất nhập. Kẻ nào cản đường... g/i/ế/t không tha!"
Tôi quay bước, để lại những vệt nước ối hòa lẫn sát khí trên sàn nhà, đi thẳng về phía khu phòng sinh đã được lực lượng đặc nhiệm của riêng tôi bao vây.
Lôi Kiêu, anh muốn diễn một vở kịch hoán đổi thái tử đẫm máu?
Được thôi. Hôm nay tôi sẽ cho anh thấy, Diệp Lạc Lạc này rặn đẻ ra một đứa trẻ, tiện tay rặn luôn anh xuống địa ngục!