[CAO TRÀO ĐẪM MÁU] ÔM MỘNG "TRÁO THÁI TỬ", THIẾU TƯỚNG PHẢN TRẮC KHÓC THÉT KHI NHÌN THẤY CÁI BẪY TỬ THẦN TRONG PHÒNG SINH: BẢN ÁN ĐỊA NGỤC CHO KẺ THAY LÒNG!
1,067 từ
Cánh cửa phòng sinh khép lại, cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Không có những tiếng la hét hoảng loạn hay sự vội vã của y tá như Lôi Kiêu mong đợi. Bên trong, mười lăm sát thủ tinh nhuệ nhất của Bóng Tối đã khoác sẵn áo blouse trắng, vũ khí lên nòng, đứng gác ở mọi điểm mù.
Cơn gò tử cung đạt đến đỉnh điểm. Tôi cắn nát môi, nếm được cả vị máu tanh nồng trong miệng, dồn toàn bộ sức lực của một kẻ từng bò ra từ núi đao biển lửa để đón con trai chào đời.
Oa... Oa... Oa...
Tiếng khóc trẻ con xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Hắc Long cẩn thận bế đứa bé đã được quấn gọn gàng trong tã lót đặt vào vòng tay tôi. Cùng lúc đó, hệ thống liên lạc nội bộ vang lên tiếng báo cáo lạnh lẽo: "Báo cáo Chỉ huy, lối đi ngầm đã bị triệt phá. Đã khống chế mục tiêu Uyển Nhi."
Tôi vuốt ve gò má đỏ hỏn của con trai, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn tột độ: "Mở cửa. Đón khách."
Cạch! Rầm!
Cánh cửa chính bị đạp tung một cách thô bạo. Lôi Kiêu lao vào, hai mắt đỏ hoe, trên tay bế theo một đứa trẻ sơ sinh (con của hắn và tiểu tam) giấu sau lớp áo măng tô. Hắn diễn vai người chồng đau khổ đến mức hoàn hảo, giọng nghẹn ngào gào lên:
"Lạc Lạc! Cố lên em, anh ở đây... Bác sĩ, tình hình vợ tôi—"
Chữ "sao rồi" còn chưa kịp thốt ra, giọng nói của Lôi Kiêu đột ngột đứt nghẹn, nghẹn ứ nơi cổ họng như bị ai bóp chặt.
Không có vũng máu băng huyết. Không có người vợ thoi thóp chờ chết.
Trên chiếc giường sinh nở trắng toát, tôi đang ngồi tựa lưng vào gối, ung dung ôm con trai ruột của mình. Xung quanh tôi, mười lăm "bác sĩ" đồng loạt lột bỏ khẩu trang, hàng chục điểm lazer đỏ lựng từ súng trường ngắm bắn tự động đồng loạt quét tới, chĩa thẳng vào giữa trán, trái tim và tứ chi của Lôi Kiêu.
"Ngạc nhiên lắm sao, chồng yêu?" Tôi nhếch mép, nụ cười đẹp sắc sảo nhưng mang theo hơi lạnh thấu xương.
"Lạc... Lạc Lạc... Chuyện này là sao? Đội cận vệ của anh đâu?! Người đâu!" Lôi Kiêu hoảng loạn lùi lại một bước, tay run lẩy bẩy ôm chặt lấy đứa bé con của tiểu tam. Hắn điên cuồng bấm bộ đàm gọi tên phó quan, nhưng đáp lại chỉ là tiếng rè rè chết chóc.
Đúng lúc đó, bức tường giả thông với phòng phẫu thuật kế bên đổ sầm xuống.
Hắc Long một tay xách bổng tên phó quan đã máu me be bét, tay kia lôi xềnh xệch Uyển Nhi – ả tiểu tam đang khóc lóc thảm thiết, váy áo xộc xệch – ném thẳng xuống chân Lôi Kiêu như ném một bịch rác.
"Kiêu ca... Cứu em... Bọn họ giết hết người của chúng ta rồi..." Uyển Nhi gào khóc, bám chặt lấy ống quần của Lôi Kiêu.
Đến lúc này, lớp mặt nạ của vị Thiếu tướng trẻ tuổi tài ba mới chính thức vỡ nát. Khuôn mặt Lôi Kiêu tái mét, cắt không còn một giọt máu. Hắn sững sờ nhìn chiếc huy hiệu đầu lâu rực lửa – biểu tượng tối cao của Cục Tình báo Bóng Tối – đang được cài ngay ngắn trên ngực áo khoác của tôi.
"Cô... Cô là... Chỉ huy Bóng Tối?! Không thể nào! Cô chỉ là một thiên kim tiểu thư được Diệp gia nuông chiều..." Lôi Kiêu lắp bắp, hai đầu gối bắt đầu nhũn ra trước áp lực kinh hoàng từ sát khí của tôi.
"Thiếu tướng Lôi, diễn xuất của anh suốt ba năm qua rất tốt, vết thương do viên đạn tự biên tự diễn năm đó cũng rất chân thực. Nhưng anh sai lầm ở chỗ, dám đem mạng sống của tôi và cốt nhục của Diệp gia ra làm bàn đạp."
Tôi đưa tay nhận lấy khẩu súng bạc mạ vàng từ Hắc Long, thong thả lên nòng. Âm thanh kim loại lạnh lẽo vang lên lách cách trong căn phòng tử thần.
"Anh muốn hoán đổi thái tử? Muốn dẫm lên xác mẹ con tôi để nuốt trọn binh quyền?" Tôi bước xuống giường, bất chấp thân thể vừa sinh nở, từng bước tiến về phía kẻ phản bội, họng súng áp sát vào thái dương đang rịn đầy mồ hôi lạnh của hắn.
Lôi Kiêu run rẩy quỳ phịch xuống nền nhà, vội vã giơ đứa trẻ trên tay lên làm lá chắn, khóc lóc cầu xin: "Lạc Lạc, nể tình vợ chồng... nể tình anh từng cản đạn cho em... tha cho anh một mạng! Đều là do con ả Uyển Nhi này dụ dỗ anh!"
"Kiêu ca, anh nói gì vậy?!" Uyển Nhi trừng mắt tuyệt vọng.
Tôi bật cười thành tiếng, tiếng cười chói tai vang vọng khắp khu căn cứ giờ đây đã hoàn toàn nằm dưới quyền kiểm soát của Lưới Trời.
"Tha mạng? Được." Tôi lùi lại một bước, hất cằm ra lệnh cho Hắc Long. "Đánh gãy tứ chi, phế bỏ hoàn toàn võ công của hắn. Tiêm cho Lôi Kiêu và cô nhân tình bé nhỏ của hắn liều thuốc mê 'chỉ nhận thức chứ không thể cử động'. Sau đó, ném chúng vào khu thử nghiệm vũ khí sinh học dưới hầm ngục. Cho chúng tận mắt chứng kiến... thế nào là sống không bằng chết!"
"Không!!! Diệp Lạc Lạc, cô là ác quỷ!!!" Lôi Kiêu gào thét thê thảm trước khi bị báng súng của Hắc Long đập nát hàm răng, vĩnh viễn tước đi quyền lên tiếng.
Tôi quay lưng, ôm con trai bước ra khỏi căn phòng ngập ngụa mùi máu, bóng lưng kiêu ngạo lướt qua hàng dài những thi thể phản tặc đã bị dọn sạch ngoài hành lang. Bầu trời bên ngoài căn cứ đang hửng sáng, chiếu rọi lên vương miện đẫm máu mà Diệp Lạc Lạc tôi vừa tự tay đoạt lại.
Trò chơi của kẻ yếu đã kết thúc. Đế chế của Bóng Tối, bây giờ mới thực sự bắt đầu.