SỐC TỘT ĐỘ: ĐẾ CHẾ BÓNG TỐI BỊ TẬP KÍCH TRONG ĐÊM - TIỂU TAM ĐỘT BIẾN GEN QUAY VỀ ĐÒI MẠNG CHÍNH THẤT!
794 từ
SỐC TỘT ĐỘ: ĐẾ CHẾ BÓNG TỐI BỊ TẬP KÍCH TRONG ĐÊM - TIỂU TAM ĐỘT BIẾN GEN QUAY VỀ ĐÒI MẠNG CHÍNH THẤT!
Nửa năm trôi qua kể từ đêm sinh mệnh tàn khốc ấy. Dưới hầm ngục sâu nghìn thước, Lôi Kiêu và Uyển Nhi tưởng chừng đã hóa thành những cái xác khô thoi thóp trong khu thử nghiệm vũ khí sinh học T-90. Nhưng Diệp Lạc Lạc không ngờ rằng, sự tàn độc của mình lại khoét một lỗ hổng chí mạng vào mạng lưới an ninh kiên cố nhất.
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc xé toạc màn đêm thanh vắng. Toàn bộ hệ thống điện Lưới Trời của Cục Tình báo đột ngột sập nguồn. Ánh sáng duy nhất còn sót lại là thứ đèn báo động đỏ rực chớp nháy điên cuồng hắt lên những mảng tường lạnh lẽo.
"Báo cáo Chỉ huy! Mạng lưới phòng thủ rào chắn số 3 đã bị phá vỡ! Có kẻ kích nổ bom EMP quy mô lớn! Đội cận vệ đã tử thương quá nửa!"
Giọng nói của Hắc Long vang lên dồn dập, rè rè qua tần số bộ đàm vô tuyến dự phòng.
Tôi bật dậy khỏi chiếc ghế da báo, vơ vội cặp súng đôi Desert Eagle lúc nào cũng nạp sẵn đạn. Trong nôi, con trai tôi - Diệp Thiên Ân - vẫn ngủ say sưa, nhịp thở đều đặn không hề biết bão táp tử thần đang kéo đến. Đúng lúc này, cánh cửa phòng làm việc bọc thép dày 10cm bị húc văng ra làm đôi. Một bóng đen lao vào, tốc độ nhanh đến mức ma quỷ cũng phải rợn người.
"Diệp Lạc Lạc! Trả mạng cho Kiêu ca! Hôm nay mẹ con cô phải xuống mồ!"
Kẻ vừa gầm lên thê lương cất tiếng không ai khác chính là Uyển Nhi. Nhưng ả không còn là cô tình nhân yếu đuối, chỉ biết khóc lóc cầu xin ngày nào. Tác dụng phụ của huyết thanh T-90 đã biến đổi gen cô ta, tạo ra một cỗ máy giết người vô tri với những móng vuốt dài ngoẵng sẫm màu máu và đôi mắt đỏ ngầu hoang dại. Cô ta đã vượt ngục thành công dưới bàn tay can thiệp của một thế lực ngầm.
Tôi điềm nhiên lách người né cú vồ chết chóc, tung một cú đá với gót giày đính lưỡi dao titan giáng thẳng vào mạn sườn Uyển Nhi, ép ả lùi lại cày xước cả mặt sàn.
"Mạng chó của hai người vốn dĩ do tôi định đoạt. Cắn thuốc rồi tưởng mình thành siêu nhân sao? Rác rưởi thì vẫn hoàn rác rưởi."
Tôi nhếch mép cười khẩy, lên đạn đánh "rắc" một tiếng rợn người.
Nhưng trò vui chưa dừng lại ở đó. Màn hình vi tính trên bàn làm việc của tôi đột ngột bật sáng trở lại, hiển thị một gương mặt già nua với vết sẹo dài vắt ngang đuôi mắt. Đó là Lão Tôn - cựu trùm tình báo đã về hưu, người từng là ân sư dìu dắt tôi, nay lại chễm chệ khoác trên vai huy hiệu của tổ chức đối lập 'Móng Vuốt'.
"Lạc Lạc, học trò cưng của ta. Con đánh giá quá thấp giới hạn của sự thù hận rồi. Lôi Kiêu chính là đứa con trai ruột bị lưu lạc của ta. Con phế con trai ta, ta sẽ dùng toàn bộ lực lượng Móng Vuốt để bắt con phải nhìn nòi giống nhà họ Diệp tuyệt diệt ngay trong đêm nay!"
Tim tôi hẫng đi một nhịp. Ánh mắt Lão Tôn qua màn hình không nhìn tôi, mà đang khóa chặt vào chiếc nôi của bé Thiên Ân. Kế hoạch của chúng không phải là giết tôi, mà là bắt cóc người thừa kế của Bóng Tối.
"Hắc Long! Triển khai đội hình Tử Thần! Ai dám bước vào bán kính năm mét quanh thiếu gia, giết không tha!"
Tôi gằn giọng ra lệnh, đồng thời chĩa súng nã liên tiếp ba phát đạn găm thẳng vào các khớp xương của Uyển Nhi để phế bỏ tốc độ của ả.
Trận chiến đẫm máu thực sự bây giờ mới mở màn. Một bên là dị nhân điên cuồng khát máu, một bên là thế lực phản bội đang vây ráp toàn bộ căn cứ. Tôi một tay ôm chặt con trai vào lòng, một tay siết chặt họng súng nóng rẫy, ánh mắt rực lên ngọn lửa sát sinh tàn bạo nhất của một người mẹ bảo vệ con.
"Muốn diệt Diệp gia? Vậy để xem hôm nay xương máu của 'Móng Vuốt' có đủ lót đường cho con trai tôi đi hay không!"