Tôi đứng ở cổng trường, trong lòng vô cùng vui sướng hân hoan.
Cuối cùng cũng bước vào trong sân trường, đây là chuyện tôi tiếc nuối nhất kiếp trước ngoại trừ việc người nhà bị hại.
Rõ ràng tôi cách việc thi đậu đại học trong mơ chỉ còn nửa năm thôi mà, mười hai năm đèn sách khổ đọc lại bị hủy hoại trong sớm tối.
Lần này tôi nhất định phải thi vào đại học Đế Đô, hoàn thành giấc mơ của bố mẹ.
Lúc giữa trưa tôi cũng không đi ăn cơm, mà là đi tìm Tần Thính Vãn.
Cô ấy được mọi người vây quanh, đang giảng bài cho mọi người, ngay cả giáo viên cũng đứng phía sau cô ấy, tỏa sáng rực rỡ.
Qua mười mấy phút cô ấy mới giảng bài xong.
Lúc cô ấy và bạn học đi ra khỏi phòng học, tôi bước lên trước một bước chặn cô ấy lại: "Tần Thính Vãn, tôi có thể làm phiền cậu vài phút không."
Tần Thính Vãn ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt lướt qua vẻ kinh ngạc, sau đó quay đầu bảo bạn đồng hành đi trước.
"Tìm tôi có chuyện gì."
Tôi trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: "Bố cậu ở bên ngoài có một đứa con gái riêng."
Tần Thính Vãn vẻ mặt phức tạp nhìn tôi.
Tôi sợ cô ấy không tin, lấy ảnh của Hạ Tầm Tầm ra cho cô ấy xem: "Cậu nhìn xem cô ta có phải rất giống bố cậu không."
Tần Thính Vãn liếc mắt nhìn tấm ảnh, không cho ý kiến nói: "Ừ, rất giống."
Tôi lại mở video ra cho cô ấy xem: "Đừng nhìn cô ta trông dịu dàng điềm tĩnh giống như bạch liên hoa, thực tế thì tâm tư kín kẽ ác độc, đời sống riêng tư cũng không kiểm điểm."
Tần Thính Vãn nhận lấy điện thoại, mang theo vài phần không thể tin nổi, nhỏ giọng mở miệng: "Cái này ngược lại không giống với kiếp trước."
Trong nháy mắt, trong đầu tôi dường như có cái gì đó nổ tung dữ dội.
Cô ấy ngước mắt, cười tủm tỉm nhìn tôi: "Cậu cũng sống lại rồi hả."
Tôi cũng không phủ nhận, bởi vì tôi biết cô ấy đã là người cùng phe với tôi rồi.
Bởi vì kiếp trước cô ấy vì những lời trà xanh của Hạ Tầm Tầm, nhiều lần bị đâm sau lưng, cuối cùng lái xe, phanh xe mất linh, xe hỏng người chết.
Phanh xe bị động tay động chân, rất hiển nhiên.
Có quan hệ không thể tách rời với Hạ Tầm Tầm.
Về phần mẹ của Tần Thính Vãn, sau khi con gái chết, tinh thần mất khống chế ngã từ trên cao xuống, liệt nửa người suốt đời.
Tần Thính Vãn hận Hạ Tầm Tầm, không ít hơn tôi.
"Kết bạn nhé, gửi đoạn video này cho tôi."
Tôi gật đầu nói: "Được."
Rõ ràng đôi bên cái gì cũng chưa nói, nhưng đều đã hiểu tâm tư của nhau.