Cổng trường có bán kẹo hồ lô, tôi mua một cây mang về cho em trai ăn.
Em trai liếm từng ngụm nhỏ, ăn rất vui vẻ, đôi mắt đều vui đến mức híp lại thành một đường.
Tôi cười xoa đầu nó: "Em trai ngoan, sau này ăn cơm đàng hoàng, đi ngủ đúng giờ thì chị sẽ thường xuyên mang đồ ngon về cho em."
Nó vui vẻ xoay vòng tròn tại chỗ.
Trong mắt người ngoài em trai là một đứa thiểu năng, nhưng trong mắt tôi nó là thiên sứ mang đến niềm vui cho chúng tôi.
Chơi cùng nó một lát, tôi liền trở về phòng, lúc ngồi xuống phát hiện trong túi phồng lên.
Lấy ra xem phát hiện là một đống vịt con.
Đây chính là đồ chơi em trai quý nhất đấy, nó hào phóng thật.
Tôi cười khẽ chuẩn bị trả lại, kết quả liền nhìn thấy Hạ Tầm Tầm giật lấy kẹo hồ lô của em trai, ném xuống đất bắt nó bò đi nhặt như chó.
"Mày chính là một con chó, chó chỉ biết nằm ăn đồ chứ không biết dùng tay cầm, mau ngậm lên."
"Thứ tạp chủng, chó ngốc, học chó sủa đi, mau, nếu không tao đánh chết mày."
Tôi lập tức tức giận đến mức toàn thân run rẩy, mạnh mẽ đẩy cửa ra.
Hạ Tầm Tầm giật mình, vội vàng đưa tay kéo em trai dậy, cười không tự nhiên nói:
"Vừa rồi em trai không cẩn thận làm rơi kẹo hồ lô xuống đất, tớ đang định..."
Lời cô ta còn chưa nói xong, tôi đã tát một cái lên mặt cô ta, sức lực bú sữa đều dùng hết ra.
Trong nháy mắt mặt cô ta sưng lên, khóe miệng cũng rách da.
Cô ta ôm mặt, tủi thân nói: "Hạ Hạ, cậu sao vậy? Có phải hiểu lầm gì rồi không."
Tôi lại tát thêm một cái, không hả giận, liên tục tát bảy tám cái, đánh đến tay đều tê dại, lúc này mới dừng lại.
"Hạ Tầm Tầm, cô coi tôi là kẻ ngốc có phải không? Vừa rồi tôi ở cửa đều nhìn thấy rõ ràng."
Trên mặt Hạ Tầm Tầm thoáng qua vẻ hoảng hốt, cũng không quan tâm cơn đau trên mặt nữa, bắt đầu khóc lóc nước mắt nước mũi cầu xin tôi tha thứ:
"Hạ Hạ, sự việc không phải như cậu nghĩ đâu, tớ không cố ý, vừa rồi tớ chỉ muốn chơi với em ấy, em ấy không nghe lời còn đánh tớ, tớ thực sự là quá tức giận mới làm như vậy."
"Vừa rồi thật sự chỉ là nhất thời bực bội mới lỡ lời, sau này tớ sẽ không thế nữa."
Hai tay tôi nắm chặt thành nắm đấm, thật muốn cứ thế đánh chết cô ta, nhưng mà còn chưa được, còn chưa tới lúc.
Dựa vào diễn xuất hạng nhất của cô ta, bố mẹ khẳng định cũng sẽ tha thứ cho cô ta, sẽ không đuổi cô ta đi.
"Chỉ cần sau này cô không xuất hiện trước mặt em trai nữa, tôi sẽ không so đo với cô."
Hạ Tầm Tầm không kịp chờ đợi gật đầu: "Được."
Tôi lạnh lùng nhìn chăm chú cô ta: "Vậy còn không cút?"
Hạ Tầm Tầm nhanh nhẹn chạy ra ngoài, còn chu đáo đóng cửa lại.
Em trai lúc này mới dám chạy từ trong góc ra, sau đó kích động ôm lấy tôi, khóe mắt còn vương những giọt nước mắt long lanh.
Tuy rằng nó không biết nói chuyện, nhưng trong đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp viết đầy sự vui vẻ.
Sống mũi tôi hơi cay, kiếp trước nó chắc chắn cũng trông mong chờ tôi đến cứu nó như vậy.
Xin lỗi, chị đến muộn rồi.