“Ôn Tình!”
Anh ta gào lên.
Trong giọng nói là sự phẫn nộ và không cam lòng.
Hai vệ sĩ mặc đồ đen lập tức tiến lên chặn lại.
Tôi dừng bước.
Chậm rãi quay người.
Khẽ nâng tay ra hiệu cho vệ sĩ lùi xuống.
Ánh mắt tôi rơi trên người Lục Thành Viễn.
Lần đầu tiên xuất hiện một tia cảm xúc.
Đó là sự lạnh nhạt từ trên cao nhìn xuống.
Mang theo chút thương hại hờ hững.
“Ngài Lục.”
“Có việc gì sao?”
Tôi nhàn nhạt hỏi.
Giọng điệu xa cách như đang nói chuyện với một người xa lạ.
“Tại sao?”
Hai mắt Lục Thành Viễn đỏ ngầu.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm.
“Tại sao em lại làm như vậy?”
“Chúng ta là vợ chồng mười năm...”
“Vợ chồng?”
Tôi bật cười.
Giọng cười trong trẻo.
Nhưng lạnh đến thấu xương.
“Ngài Lục.”
“Có phải anh quên rồi không?”
“Khi anh đứng trước mặt tất cả mọi người.”
“Tuyên bố đứa con riêng kia là người thừa kế duy nhất của mình.”
“Thì giữa chúng ta đã không còn bất kỳ quan hệ nào nữa.”
“Còn về lý do tôi làm những chuyện này...”
Tôi bước về phía anh ta hai bước.
Ghép sát bên tai anh ta.
Dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy.
Nhẹ giọng nói:
“Bởi vì tôi muốn anh hiểu một chuyện.”
“Những thứ anh luôn lấy làm kiêu hãnh.”
“Chẳng qua chỉ là rác rưởi mà tôi tiện tay ném cho anh.”
“Tôi có thể cho anh.”
“Thì cũng có thể lấy lại.”
Tôi dừng một chút.
Giọng nói càng thấp hơn.
Nhưng lại mang theo sức xuyên thấu chết người.
“Còn nữa.”
“Tôi không phải Ôn Tình.”
“Tôi là Ôn Tri Hạ.”
“Một người mà anh...”
“Và cả cái gọi là Tập đoàn Lục Thị của anh...”
“Ngay cả tư cách ngẩng đầu nhìn lên cũng không có.”
Nói xong.
Tôi đứng thẳng người.
Không nhìn anh ta thêm một lần nào nữa.
Xoay người rời đi.
Giữa sự hộ tống của mọi người.
Ngẩng cao đầu bước thẳng về phía trước.
Chỉ còn lại một mình Lục Thành Viễn đứng chết lặng tại chỗ.
Toàn bộ sức lực trong người như bị rút cạn trong nháy mắt.
“Bịch!”
Anh ta quỳ sụp xuống nền đất.
Bóng tối vô tận.
Sự tuyệt vọng triệt để.
Hoàn toàn nuốt chửng lấy anh ta.
Đến lúc này anh ta mới thực sự hiểu.
Điều mình đánh mất.
Không chỉ là một người vợ.
Không chỉ là một công ty.
Thứ anh ta đánh mất...
Là cả một thế giới vốn dĩ có thể thuộc về mình.
Nhưng lại bị chính tay anh ta đẩy đi.