Lục Thành Viễn không biết mình đã rời khỏi phòng họp bằng cách nào.
Đầu óc anh ta hoàn toàn trống rỗng.
Bên tai chỉ còn tiếng ù ù kéo dài không dứt.
Ánh mắt của những người xung quanh giống như từng lưỡi dao tẩm độc.
Không ngừng lăng trì anh ta.
Anh ta bước dọc theo hành lang dài.
Mỗi bước chân đều như giẫm trên lưỡi dao sắc nhọn.
Ngày trước.
Con đường này là nơi anh ta tuần tra lãnh địa quyền lực của mình.
Còn hôm nay.
Nó lại trở thành con đường diễu hành của sự nhục nhã.
Hai bảo vệ cao lớn "lịch sự" đi phía sau.
Đảm bảo anh ta sẽ không làm ra hành động quá khích nào.
Sau đó "hộ tống" anh ta ra khỏi tòa nhà mà chính tay mình từng gây dựng.
Ánh nắng ngoài cửa sáng rực.
Nhưng trong mắt anh ta lại chói đến mức đau nhức.
Đứng trên bậc thềm.
Anh ta ngoái đầu nhìn dòng chữ vàng rực:
Tập đoàn Lục Thị Mới
Chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.
Anh ta mất phương hướng.
Khởi động chiếc Rolls-Royce từng là biểu tượng thân phận của mình.
Nhưng lại không biết nên lái đi đâu.
Điện thoại liên tục đổ chuông.
Người gọi tới có chủ nợ.
Có những "người bạn" ngày xưa muốn dò xét tình hình.
Cũng có An Nhã.
Nhưng anh ta không nghe bất kỳ cuộc gọi nào.
Giống như một cô hồn dã quỷ.
Lái xe vô định giữa dòng người tấp nập.
Cuối cùng.
Như bị ma xui quỷ khiến.
Anh ta quay trở về căn biệt thự trên sườn núi.
Nơi từng được anh ta gọi là nhà.
Cửa mở bằng dấu vân tay.
Vừa bước vào phòng khách.
Một tràng tiếng cười nói ồn ào đã truyền tới.
Bố mẹ An Nhã.
Anh trai và chị dâu cô ta.
Tất cả đều đang ngồi trên bộ sofa đắt tiền.
Vừa ăn trái cây nhập khẩu.
Vừa cao giọng bàn bạc xem nên tiếp quản Tập đoàn Lục Thị như thế nào.
“Khi tôi lên làm phó tổng giám đốc, việc đầu tiên là thay hết đám ở phòng thu mua không nghe lời!”
Anh trai An Nhã ngậm điếu thuốc.
Vẻ mặt đầy đắc ý.
“Đúng vậy!”
“Mấy ngày nữa công ty sẽ thành của nhà chúng ta rồi!”
Mẹ An Nhã cười đến mức hai mắt phát sáng.
Thấy Lục Thành Viễn thất thần bước vào.
An Nhã khó chịu nhíu mày.
“Anh đi đâu vậy?”
“Điện thoại cũng không nghe!”
“Hôm nay chẳng phải họp cổ đông sao?”
“Thế nào rồi?”
“Anh đã nói với ông chủ mới chưa?”
“Cho anh trai em làm phó tổng giám đốc ấy?”
Lục Thành Viễn nhìn những gương mặt tham lam và xấu xí trước mắt.
Trong bụng cuộn lên cảm giác buồn nôn dữ dội.
Anh ta nhìn An Nhã.
Người phụ nữ mà anh ta từng cho là dịu dàng như nước.
Lúc nào cũng chỉ có mình anh ta trong mắt.
Anh ta khàn giọng mở miệng.
Giọng nói như vọng lên từ địa ngục.
“Hết rồi.”
“Hết cái gì?”
An Nhã không nghe rõ.
“Công ty.”
“Không còn nữa.”
Lục Thành Viễn lặp lại.
“Nó không còn là của anh nữa.”
“Tiền cũng không còn.”
“Chúng ta... phá sản rồi.”
Phòng khách đang ồn ào bỗng im phăng phắc.