Minh Trí Viễn rời đi.
Anh ta đã ký tên vào thỏa thuận ly hôn, đồng ý tất cả mọi điều kiện phân chia tài sản.
Anh ta lột bỏ toàn bộ lớp vỏ ngụy trang của chính mình, để đổi lấy sự tỉnh ngộ của con gái.
Minh Trừng đứng cạnh cửa, nhìn tôi từ đằng xa, dường như đã không còn ý định chạy ra khỏi nhà nữa.
Bố tôi từ trong phòng ngủ đi ra, trên tay cầm chặt 1 xấp tiền mặt.
Ông lẩy bẩy đi về phía Minh Trừng.
"Không thể cứu đói cứu nghèo, nhưng lúc cấp bách thì vẫn phải cứu."
"Cháu à, cháu chỉ là nhất thời bị ma xui quỷ khiến, ông ngoại sẽ đi cùng cháu 1 chuyến, giúp cháu gỡ bỏ nút thắt trong lòng này."
Minh Trừng khóc òa lên nức nở.
Con bé ôm chầm lấy ông ngoại, khóc đến mức thở không ra hơi.
Tôi cũng ngoảnh mặt sang hướng khác, len lén lau đi dòng lệ nhòa.
Mẹ tôi từ trong bếp vừa lau nước mắt vừa bước ra.
Bà giật lấy xấp tiền trong tay bố tôi.
"Cái lão già chết tiệt này, chỉ có ông là ngốc, con ranh ranh mãnh này còn tinh ranh hơn mẹ nó nhiều, đào đâu ra Trình Xung, tôi thấy ông mới giống Trình Xung ấy!"
Minh Trừng khóc càng dữ dội hơn, khóc xong lại lén lút đưa mắt nhìn tôi.
Mẹ tôi dùng sức đập 1 cái vào cánh tay tôi.
"Con bé đã nhận lỗi rồi, con còn bày đặt làm cao cái nỗi gì nữa!"
Minh Trừng nương theo đó liền nhào vào vòng tay tôi, bôi trét cả nước mắt nước mũi lên người tôi.
"Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ."
"Mẹ ơi, con sai rồi!"
Tôi và Minh Trí Viễn thuận lợi ly hôn.
Minh Trừng bảo bố con bé không bao giờ hỏi về chuyện của Trình Xung nữa, có lẽ là do anh ta đã chậm rãi phản ứng kịp và đoán ra sự thật.
Minh Trừng quay lại trường học, tôi cũng chuyển sạch đồ đạc cá nhân của mình ra khỏi ngôi nhà đó.
Trong thoáng chốc Minh Trí Viễn trở thành 1 kẻ cô độc 1 thân 1 mình.
Vẻ hào nhoáng bên ngoài không còn nữa, rất nhiều những lời đồn đoán cũng dường như đã được chứng thực.
Thế là vị giáo viên danh tiếng nọ chính là Minh Trí Viễn đã trở thành 1 sự thật mà mọi người đều tự hiểu ngầm với nhau.
Còn Minh Trí Viễn sau những tháng ngày mượn rượu giải sầu cuối cùng cũng cam chịu số phận trượt dài sa ngã, tự mình vạch trần chân tướng.
"Không sai, tôi chính là cái thằng cặn bã bạo lực mạng với chính vợ mình."
"Là do tôi tự làm tự chịu, tôi tội có đáng chết, tôi đáng bị băm thây vạn mảnh."
Người ta kể lại rằng ngày hôm đó anh ta uống say không biết trời trăng mây đất trong quán rượu, trong tay vẫn nắm chặt tấm ảnh gia đình 3 người cất trong ví.
Nhiều năm sau đó, Minh Trừng khi thực sự chuẩn bị bước vào con đường yêu đương đã hỏi tôi.
"Mẹ ơi, đàn ông điều kiện không tốt thực sự không thể lấy làm chồng được sao?"
Tôi còn chưa kịp đáp lời, bố tôi đã tháo cặp kính viễn thị ra cất tiếng.
"Ai nói thế, có ông ngoại ở đây chống lưng cho cháu, thích đứa nào thì ở bên cạnh đứa đó, đến lúc không hợp nữa thì mình cứ đá nó đi thôi."
"Nhớ kỹ nhé nhóc con, chúng ta chỉ sống có 1 lần, phải làm theo những gì mình muốn!"
Bố tôi nói không hề sai, rất nhiều sự lựa chọn không thể phán xét rạch ròi được là đúng hay sai.
Nhưng nếu đã được định sẵn chỉ là người khách qua đường, chi bằng cứ ung dung thong dong mà sống!
—Hoàn—